"Gặp quỷ rồi.”
“Để ta mở cho.”
Nhưng mà bất kể đám người họ dùng cách gì đi chăng nữa, thì họ cũng không thể để lại bất kì dấu vết gì trên đầu nó, chứ đừng nói tới việc mở não nó ra. Nếu như mấy người này có thực lực mạnh khoảng cấp 7 cấp 8, thì có lẽ họ đã không lăn lộn ở đây. Đây rõ ràng là một con tang thi thể đột biến cấp vương, mấy người này mà có thể mở được não nó ra thì mới đúng là gặp quỷ. Thời gian trôi qua, kiến thức mà những người sống sót có được cũng càng ngày càng nhiều.
Mặc dù bọn họ không hiểu lắm, nhưng mà mấy người họ cũng nhanh chóng nhận ra đây chắc chắn là một con tang thi cấp bậc rất cao, thậm chí cao đến mức khiến người ta giật mình. Kể cả nó có là cấp 8, thì bọn họ đã dùng hết vốn liếng mà bản thân có ra như vậy, chắc chắn cũng có thể phá tan lớp phòng thủ của nó. Hơn nữa, sau khi thể đột biến chết thì cơ thể của ní sẽ không kiên cố như khi còn sống nữa, điều này bọn họ đã được nghe nói rồi. Có người đề xuất ý kiến:
“Chúng ta đem về cho lão đại đi.”
Hà Dịch không thèm suy nghĩ mà đáp luôn:
“Đưa cho hắn làm gì, hắn có thể cho chúng ta cái gì cơ chứ? Hắn ta có tinh thể cao cấp hay không? Kể cả hắn ta có thì liệu có thích hợp với chúng ta hay không? Hắn ta có cho chúng ta vài chục cân gạo đi nữa thì chúng ta chỉ cần ăn vài bữa thôi cũng đã ăn hết mất tiêu rồi còn đâu.”
Ánh mât của một thanh niên cao gầy sáng lên:
"Ý của ngươi là Hừng Đông thành ư?”
Hà Dịch gật đầu:
“Đúng vậy, chúng ta đem cho Hừng Đông thành, chỉ có Hừng Đông thành mới trả được cái giá xứng đáng mà thôi. Không không không, chúng ta không cần một hạt gạo nào cả. Mà chúng ta sẽ dùng cái này để gia nhập Hừng Đông thành. Mấy người anh em, nghe ta nói nè. Kể cả bọn chúng có đưa cho chúng ta số lượng vật tư lớn thì cũng có một ngày nào đó chúng ta dùng hết, hơn nữa, chắc chắn chúng ta không có năng lực giữ nổi. Nhưng nếu chúng ta gia nhập Hừng Đông thành thì mọi chuyện sẽ khác, lúc đó ngày nào chúng ta cũng sẽ có cái ăn, mà chúng ta đi ngoài đường cũng sẽ thoải mái hơn nhiều. Đúng ra chúng ta đều là những người không có đủ tư cách gia nhập, nhưng mà chúng ta đem theo cái này làm công lao, vậy chẳng nhẽ còn không được hay sao?”
Người thanh niên cao gầy chần chừ nói:
"Nếu như Hừng Đông thành không đồng ý thì thế nào?”
Hà Dịch nói:
“Ầy, nếu bọn chúng không đồng ý thì lúc đó chúng ta đem viên tinh thể này cho lão đại cũng không muộn mà. Những chuyện khác thì không nói tới, nhưng mà nói về chữ tín thì Hừng Đông thành vẫn có đó. Nếu như bọn chúng cướp đồ của chúng ta, chuyện này mà truyền ra ngoài thì sẽ không có ai tới làm ăn với bọn chúng nữa đâu. Tất cả mọi người đều gật đầu, những lời Hà Dịch nói cũng có lí lắm. Có một người không biết nghĩ đến điều gì lại bỗng nhiên tỏ ra khó xử nói:
"Nhưng không phải khi nãy chúng ta còn mắng Hừng Đông thành hay sao?”
Hà Dịch lật mặt nhanh hơn lật bánh:
"Nói bậy bạ gì đó, nãy giờ chúng ta vẫn khen ngợi mà. Tiền đồ rộng mở đang ở ngay đây, mấy người anh em cũng không phải đồ ngốc có đúng không?”
Sáu người đám Hà Dịch ở đây không phải ai cũng đạt tới giới hạn rồi, nhưng mà bọn họ cũng không lấy được tinh thể ra. Mà kể cả có lấy được ra thì thế nào? Bọn họ biết phân chia kiểu gì? Bọn họ có muốn cất làm của riêng cũng chẳng làm được, thế nên không bằng đem nó tới Hừng Đông thành thử vận may coi sao. Hà Dịch hiểu ra, hóa ra mấy người này không phải là ghét bỏ Hừng Đông thành, mà cái bọn hắn ghét đó chính là đố kị vì sao người gia nhập vào Hừng Đông thành lại không phải là bản thân. Ai ai cũng hận Hừng Đông thành, nhưng mà ai ai cũng muốn gia nhập vào đó.
Mấy người bọn họ tìm một tờ quảng cáo dính đầy bụi đất, bọc thi thể của con tang thi vào, bọn họ định cứ thế này đem đi đến Hừng Đông thành cách đây 300 dặm. Hà Dịch nhanh chóng cảm thấy làm vậy không ổn, người đi đường cũng đâu có mù đâu, cứ thế này thì bọn họ sẽ đoán được bên trong là cái gì mất. Thực lực của mấy người họ cũng không tính là mạnh, nếu như bọn họ gặp phải một đội nhỏ có số người đông hơn một chút thôi thì sẽ bị cướp mất cái thi thể này mất. Nếu như bây giờ bọn hắn bị cướp mất cái thi thể này, có khi tới suy nghĩ muốn chết bọn hắn cũng có mất. Có người đề nghị:
"Tiếc là bây giờ không phải là buổi sáng, nếu là buổi sáng thì thành viên của Hừng Đông thành đều sẽ ra ngoài, tới tối mới quay về. Hay là chúng ta tìm người của Hừng Đông thành tới đây, để bọn họ hộ tống cái thi thể này về.”
Hà Dịch phản đối ngay lập tức:
“Không phải ai trong Hừng Đông thành cũng là người đáng tin, nhỡ bọn họ âm thầm nuốt làm của riêng thì sao? Lấy bừa một người trong số hoh ra cũng đủ để giết hết cái đội nhỏ này của chúng ta. Nếu như chúng ta muốn không có bất kì sơ sót nào sảy ra thì chúng ta phải đích thân đưa nó tới Hừng Đông thành.”