Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 659: Chương 659: Liều Mạng

Tròng mắt Hà Dịch khẽ chuyển:

“Có rồi.”

Hà Dich nói ra suy nghĩ của mình, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

"Đỉnh, suy nghĩ đỉnh thật đó.”

Bọn họ giết một con tang thi đi một mình, sau đó đem máu của con tang thi đó bôi lên trên thi thể. Hà Dịch cõng thi thể, chạy nhanh một đường, những người khác thì vây lấy Hà Dịch cùng nhau chạy, trên mặt ai cũng lộ ra vẻ gấp gáp. Khi gặp phải những người sống sót khác trên đường, Hà Dịch sẽ gào lên như quỷ khóc sói gào.

"Người anh em, anh em của ta, ngươi nhất định phải cố lên, kể cả ta có phải quỳ chết trước cửa Hừng Đông thành thì ta cũng nhất định sẽ khiến họ chữa trị cho ngươi mà.”

Tang thi nhắm chặt mắt, không hề nói câu nào. Ai cũng không đoán được đây là người sống hay người chết. Mà kể cả có ai nhận ra đó là người chết, thì cũng chỉ đoán là do trọng thương mà chết, chứ không thể đoán ra đó là một thể đột biến. Vẻ mặt bi thương của Hà Dịch lừa gạt được tất cả mọi người. Đây đúng là một nhân tài. Sau khi chạy 5 6 tiếng, Hà Dịch nói:

"Mấy người anh em gắng lên, nếu như lần này chúng ta thành công thì tối nay chúng ta có thể ăn ngon uống ngon rồi.”

Sau khi tới trước Hừng Đông thành, Hà Dịch lập tức đổi lời, nói muốn dâng lên một báu vật. Mặc dù có rất nhiều người không biết đây là một thi thể của tang thi đột biến thể cấp vương, nhưng họ cũng không cản hắn lại. Trần Lạc từng nói cứ để bọn hắn tới thoải mái. Nếu như có người dám lấy đồ không chất lượng tới đây để lừa gạt thì bọn hắn sẽ phải trả giá cho hành động của mình. Ở Hừng Đông thành, việc tiếp đãi những người đem bảo vật tới vẫn luôn do Trần Quang phụ trách. Trần Quang nhẹ nhàng bình tĩnh nói:

"Ngươi đem tới thứ gì vậy?”

Hà Dịch thuật lại mọi chuyện một lượt, hắn ta cũng không cần giấu diếm điều gì cả, mà hắn cảm thấy nên nói càng kỹ càng tốt. Trần Quang giật mình, lại có thêm một cái thi thể không thể hủy được nữa xuất hiện ư?

"Con tang thi này từ trên trời rơi xuống, nó giống như là vật mà ông trời ban cho vậy. Chúng ta là những người ngưỡng mộ Hừng Đông thành đã lâu, thế nên nơi đầu tiên chúng ta nghĩ tới chính là Hừng Đông thành. Dọc đường đến đây, chúng ta đã liều cả cái mạng này, rất cực khổ, cuối cùng cũng tới được đây để đưa cho Trần thủ lĩnh.”

Hà Dịch nói thao thao bất tuyệt. Trần Quang đứng cạnh nghe hắn ta nói nhăng nói cuội. Trần Quang tiến lên phía trước thử sờ con tang thi, thực sự là cơ thể nó cực kì cứng chắc. Nếu như không phải lần trước từng có người đem tới đây một cái thi thể khiến không ai hủy diệt được thì Trần Quang cũng không biết cái thi thể này đại diện cho điều gì. Nhưng mà Trần Lạc từng nói cái này cực kì quan trọng. Là cấp vương. Trần Quang vẫy vẫy tay, hắn nhanh chóng gọi hai đàn em tới đây:

"Lập tức đem tới cho thủ lĩnh đi.”

Bất kể là đối phương ra điều kiện gì, nhưng ngươi đã mang tới rồi thì đừng hòng có cửa mà mang về. Hà Dịch xoa xoa tay:

“Anh Quang, mấy người chúng ta có một điều thỉnh cầu.”

Trần Quang hỏi:

"Các ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói. Nếu như nó không quá đáng thì chúng ta đều có thể đáp ứng với ngươi.”

Hà Dịch dè dặt nói:

“Chúng ta muốn gia nhập Hừng Đông thành. Anh Quang, nếu như chúng ta có thể đạt được ý nguyện thì chắc chắn chúng ta sẽ nhớ ơn của ngươi.”

Lúc này, cả sáu người đều mang vẻ mặt cực kì căng thẳng nhìn chằm chằm Trần Quang, như chỉ sợ Trần Quang từ chối. Suốt dọc đường đến đây bọn họ đều cảm thấy rất lo lắng, không biết rằng cái thi thể này có đủ sức nặng hay không. Nếu như Hừng Đông thành chỉ đồng ý cho phép 2 3 người gia nhập, vậy thì ai sẽ là người gia nhập? Trần Quang cười ha ha:

"Được thôi, từ nay về sau chúng ta đều sẽ là anh em, hoan nghênh sự gia nhập của các ngươi.”

Cả sáu người đều vui mừng không thôi.

“Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng.”

Trần Lạc và Mễ Lạp đang dạy cho Mễ Phạn hát nhạc thiếu nhi. Mễ Phạn buộc tóc cao hai bên, trông cực kì đáng yêu. Mễ Phạn đột nhiên nói:

"Đợi một lát nữa rồi chúng ta lại học tiếp sau.”

Trần Lạc cười nói:

"Vì sao lại thế, ngươi mệt rồi à?”

Mễ Phạn nói:

"Bởi vì ngươi sắp có chuyện rồi.”

Trần Lạc thầm giật mình, ta sắp có chuyện rồi ư? Mễ Phạn bổ xung thêm:

“Là chuyện tốt.”

Trần Lạc thở phào một hơi, dọa ta sợ gần chết. Nhưng mà có thể là chuyện gì tốt cơ chứ? Khoảng 10 phút sau, bộ đàm trong phòng khách bỗng vang lên giọng của Trần Quang.

“Thủ lĩnh, lại có người đem tới đây một cái thi thể không thể hủy được. Ta đã bảo người đem nó tới cho ngươi rồi, sẽ đem tới ngay thôi. Ngươi nhớ nhận nhé.”

Trần Lạc giật mình. Hắn lại có thêm một viên tinh thể cấp vương nữa ư? Mặc dù gần đây hắn nhận được liên tiếp vài viên tinh thể cấp vương lận, nhưng mà vẫn thiếu tinh thể cấp vương lắm. Không thấy hắn còn chưa phân được cho Mễ Linh à? Đúng ra viên tinh thể cấp vương của Ly Hỏa sẽ cho Mễ Linh, nhưng mà viên tinh thể đó là do Pháp Vương liều mạng mới lấy về được, Trần Lạc cũng vẫn là người có lương tâm đó. Trần Lạc vui vẻ sờ sờ đầu của Mễ Phạn:

“Mễ Phạn, ngươi đúng là một vị nữ thần nhỏ mà.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!