Trần Lạc suy nghĩ một lát, sau đó hắn quyết định chọn vế sau. Một mình bản thân hắn mạnh thì để làm gì, đừng để đến cuối cùng lại có kết thúc giống như đời trước. Trừ khi hắn có thể nắm được hành tẩu không gian theo nhóm, có thể dẫn theo cả vài chục đến hơn trăm người cùng nhau dùng. Hơn nữa chẳng nhẽ 33 cấp vương lại không mạnh bằng một người cấp hoàng hay sao? Trần Lạc lắc lắc đầu, giờ hắn lên tới cấp vương rồi, đến một cao thủ để đánh nhau với hắn cũng chẳng có nữa, thật đúng là cao thủ cô đơn mà. Trước mắt mà nói, trên thế giới này hắn có thể tính là vô địch rồi. Kể cả bây giờ Bạch Hạo có hồi sinh thì hắn cũng có thể giết chết một cách dễ dàng. Viên tinh thể hệ không gian cấp vương chưa dùng hết, Trần Lạc liền đưa nó cho Ngân Linh. Bây giờ bản thân hắn có hấp thụ thì hiệu quả cũng không lớn lắm, không bằng để cho Ngân Linh lên tới cấp 10 đi còn hơn. Hy vọng Ngân Linh có thể tìm ra càng nhiều năng lực của hệ không gian hơn nữa. Viên tinh thể cấp vương này đổi lại được một cái ôm siêu chặt từ đồ đệ bảo bối. Ngân Linh nức nở nói:
"Sư phụ, ngươi đối xử với ta tốt thật đấy.”
Ngày hôm sau, Trần Lạc chuẩn bị đi tới bờ biển. Thời gian 1 tháng đã kết thúc, bây giờ có lẽ những sinh vật biển đều đang đứng đợi ở bên bờ biển rồi. Trần Lạc bảo bọn chúng khoảng thời gian này hãy đi xem có đồng bạn nào có thực lực mạnh không thì hãy dẫn hết tới đây. Những sinh vật biển này, con nào nghe lời thì giữ lại, con nào không nghe thì thịt luôn. Nói không chừng số lượng của bọn chúng nhiều, lại đủ để hắn đạt cấp hoàng thì sao?
Tất nhiên, bây giờ trong số bọn chúng chỉ có vài cá thể cá biệt mới có thể đạt được tới cấp vương mà thôi. Đợi tới khi sinh vật biển lên bờ với quy mô lớn thì vẫn phải khoảng 1 năm nữa. Trần Lạc không chọn dùng hành tẩu hư không để đi thẳng tới bờ biển, mà hắn chọn cưỡi kim điêu, còn mang theo một tiểu nha hoàn. Cưỡi kim điêu oai phong biết bao nha. Chưa tới nửa tiếng, hắn đã tới bờ biển rồi. Tiểu nha hoàn kia chính là Triệu Tử Ý, hắn để cho Triệu Tử Ý liên kết với sinh vật đại dương. Cũng không biết năng lực của Triệu Tử Ý có đủ hay không, nếu như không đủ thì hắn sẽ kéo thêm Vưu Lý tới đây nữa. Tròng mắt của Triệu Tử Ý xoay xoay, ngó ngang ngó dọc, cô nhỏ giọng nói:
"Ta đói rồi.”
Lâu lắm mới ra ngoài theo thủ lĩnh một chuyến, chẳng nhẽ lại không nên tranh thủ đòi cái gì đó để ăn ư? Cơ hội khó kiếm nha. Trần Lạc trừng mắt nói:
“Không phải ngươi vừa mới ăn xong cơm trưa à?”
Triệu Tử Ý cười hì hì:
“Bây giờ đang là lúc tuổi ăn tuổi lớn của ta mà, thế nên tiêu hóa nhanh cũng đúng thôi í.”
Trần Lạc bĩu môi, hắn đang định đưa cho Triệu Tử Ý một chút đồ ăn vặt thì tầm mắt hắn bỗng quét qua dưới mặt đất, thấy trên mặt đất đang có vài người. Một trong số đó làm cho Trần Lạc phải chửi một câu.
“Mẹ nó chứ, là tên nhóc nhà ngươi à.”
Trên mặt đất có một người đàn ông để đầu cúi cua hấp dẫn sự chú ý của Trần Lạc. Tên nhóc này có “thâm thù đại hận” với Trần Lạc. Đời trước, chính vì tên này tranh xúc xích với Trần Lạc nên mới dẫn tới một trận ác chiến. Quan trọng là Trần Lạc còn không giành lại hắn, tên này nhét luôn cả vỏ vào bụng của mình. Thế thì hắn còn biết giành như thế nào? Đúng là loại người không nói lí lẽ mà. Đời trước Trần Lạc chỉ chạy trốn là giỏi, còn lực chiến đấu vì kém xa bây giờ.
Ở đời trước, sau khi mạt thế sảy ra hơn 4 năm, ngươi có biết một cái xúc xích quý giá như thế nào hay không? Trần Lạc vì chuyện này mà ôm bụng tức tròn hai tháng. Thấy hắn ta, Trần Lạc liền bảo kim điêu hạ cánh xuống đất. Trần Lạc là người nhỏ mọn, có cơ hội báo thù, lí do gì mà hắn không báo thù cơ chứ?
“Hi hi hi hi, không ngờ tới đúng không, thế này mà lại bị ta bắt lấy.”
Từ Khôn bỗng nhiên cảm thấy trên đầu tối lại, một hình bóng màu vàng đang hạ cánh về hướng mình. Đồng tử Từ Khôn co lại, kim điêu ư? Có tin đồn rằng thủ lĩnh của Hừng Đông thành- Trần Lạc- có một con kim điêu. Đúng rồi, ở đây cách Hừng Đông thành cũng không xa lắm, ở đây mà gặp được Trần Lạc thì cũng chẳng phải là chuyện gì kì lạ. Từ Khôn vẫy vẫy tay:
“Đợi hắn ta đi qua đi, chúng ta đừng động.”
Nhưng mà nơi Trần Lạc muốn xông tới chính là đây mà. Từ Khôn mở to mắt, nhưng mà hắn ta cũng không bỏ chạy. Nếu như Trần Lạc muốn xông tới thì hắn có chạy cũng chạy không nổi. Hắn cũng chưa từng nghe nói Trần Lạc là kẻ thích giết người tùy tiện nha. Sau khi Trần Lạc đáp đất, hắn vỗ vỗ mông, hỏi:
"Tên nhóc nhà ngươi tên là Từ Khôn có đúng không?”
Tên nhóc ư? Nếu như không phải người trước mắt hắn có khả năng là Trần Lạc, là người cưỡi kim điêu tới đây, thì Từ Khôn đã lao vào tẩn nhau rồi. Từ Khôn kinh ngạc nói:
“Ngươi quen ta ư?”
Vẻ mặt Trần Lạc như muốn chọc tức đối phương, hắn lấy ra một cái xúc xích.