Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 663: Chương 663: Nhà Của Ta

“Ta từng nghe nói tới ngươi, ngươi là dị năng giả đỉnh cao của hệ thổ, thực lực không tồi. Ta cho ngươi một cái xúc xích, sau này ngươi theo ta lăn lộn, thế nào? Ồ, đúng rồi, ta là Trần Lạc, chắc là ngươi cũng từng nghe nói tới ta rồi.”

Từ Khôn ngẩn ra, muốn mua chuộc ta bằng một cái xúc xích ư? Ức hiếp người quá đáng, lại còn coi thường người ta. Từ Khôn đưa tay vào túi, lấy ra hai cái xúc xích rúm ró.

“Ngươi dùng từ ngữ gì vậy chứ, ngươi nhìn nhầm người rồi đấy.”

Sắc mặt Trần Lạc trầm xuống. Hắn không vui rồi. Cũng đúng, bât giờ không phải là 4 năm rưỡi sau mạt thế. Bây giờ, nếu may mắn thì thi thoảng vẫn có thể kiếm được chút ít vật tư, thế nên xúc xích vẫn chưa hiếm tới mức ấy. Trần Lạc hừ một tiếng rồi nói:

“Ngươi đi đâu thế?”

Thực lực của Trần Lạc quá mạnh, Từ Khôn nhịn xuống cảm giác khó chịu trong lòng mà đáp:

"Ta đi ra biển để bắt chút hải sản.”

Xúc xích chính là bảo bối, Từ Khôn không nỡ ăn, thế nên hắn đành dẫn theo vài đồng bạn tới biển để bắt ít hải sản. Vì hải sản nên Từ Khôn còn chạy từ sâu trong đất liền tới đây. Trần Lạc nói với vẻ đến nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ:

"Không cho phép ngươi bắt.”

Từ Khôn không nhịn được mà nói:

"Đây là nhà ngươi à mà ngươi không cho ta bắt?”

Trần Lạc chỉ vào Từ Khôn, nói với vẻ cực kì thoải mái:

“Ầy, đừng nói thế, đây đúng thật là nhà của ta.”

Đại dương rộng lớn đều là nhà của ta, ngươi đừng hòng mà bắt. Phản ứng của 5 người nhóm Từ Khôn đó là: con mẹ nó chứ, ngươi đang cố tình gây chuyện đúng không? Trước khi mạt thế sảy ra, kể cả là một quốc gia thì cũng chẳng có ai dám nói đại dương chính là nhà của bản thân cả. Đại dương là tài nguyên thuộc về toàn nhân loại. Từ khi Trần Lạc xuất hiện, không thể nói là hắn đang cố ý, nhưng rõ ràng là hắn đang cố tình làm khó Khôn Khôn ta mà. Từ Khôn tức giận nói:

"Ngươi nói đại dương là nhà ngươi thì nó thật sự là của nhà ngươi chắc?”

Từ Khôn tức giận tới mức cả người chỉ muốn bùng nổ, hắn ta biết thực lực của Trần Lạc rất mạnh, thế nên mới cố nhịn hết lần này tới lần khác. Nhưng mà Trần Lạc lại được đằng chân lân đằng đầu. Đắc tội Trần Lạc có phải chết thì chết thôi, chứ Từ Khôn ta không nuốt trôi cục tức này. Trần Lạc cười ha ha, hắn chỉ cảm thấy rất thoải mái, cục tức trong lòng đã tiêu hao không ít.

Nếu như đời trước hắn có thực lực như hiện tại, thì khi Từ Khôn cướp xúc xích của hắn, chắc chắn hắn sẽ giết chết Từ Khôn ngay. Lúc đó thật sự làm cho Trần Lạc tức muốn chết. Nhưng mà đã rất nhiều năm trôi qua, cả hai người không có ai là sai cả, Trần Lạc cũng chẳng tới nỗi vì muốn trút giận mà phải giết hắn ta bây giờ. Từ Khôn và Lâm Thiên là hai chuyện có tính chất khác nhau hoàn toàn. Trần Lạc kiêu ngạo cười nói:

“Đó thật sự là nhà ta mà, đi theo ta, ta sẽ chứng minh cho ngươi xem.”

Ta chính là Hải vương đó, đám sinh vật biển khéo khi còn đang đợi ta kia kìa. Từ Khôn hừ một tiếng:

"Đi thì đi, ta xem xem ngươi chứng minh kiểu gì.”

Bốn người bạn đi cùng Từ Khôn nhìn nhau, chỉ cảm thấy chuyện này thật khó hiểu. Tại sao thủ lĩnh của Hừng Đông thành- Trần Lạc- lại giống như một đứa trẻ vậy ta? Nếu như không phải do có kim điêu ở đây, bốn người họ thực sự muốn nghi ngờ liệu đây có phải là Trần Lạc hay không. Ở đây chỉ cách bờ biển khoảng 200 dặm nữa mà thôi, Trần Lạc cũng không tiếp tục cưỡi kim điêu nữa. Trần Lạc vừa đi vừa nghĩ làm sao để trút giận tốt hơn nữa? Hắn có nên thu Từ Khôn làm đàn em không nhỉ?

"Kẻ thù” ngày xưa bây giờ lại thành đàn em của mình, nghĩ thôi đã thấy thích rồi í. Vào đúng lúc này, ở xa có một số người sống sót mang theo vẻ mặt sợ hãi điên cuồng chạy, giống như họ đã gặp phải chuyện gì rất đáng sợ vậy. Một lát sau, bọn họ liền chạy tới khu vực gần Trần Lạc. Trần Lạc cản một người lại rồi hỏi:

“Có chuyện gì sảy ra thế?”

Người này ngã lăn ra đất, rõ ràng là tâm trạng rất sụp đổ.

“Quái vật, quái vật, có quái vật.”

Lúc này có thể nghe rõ có tiếng người vừa chạy qua vừa khóc to:

"Nó đuổi theo tới nơi rồi, tại sao lại có loại quái vật đáng sợ như vậy cơ chứ?”

Quái vật ư? Nếu như không phải Trần Lạc biết rõ phải 3 năm nữa quái vật mới giáng thế, thì hắn đã tưởng là bọn nó rồi. Quái vật gì vậy, thể đột biến à? Trong đội của Từ Khôn có một cô gái hệ tinh thần, sắc mặt cô ấy trắng bệch nói:

“Ta cảm nhận được con quái vật này có sức mạnh tới mức đáng sợ. Anh Khôn, chúng ta mau rút lui thôi.”

Giác quan thứ 6 của hệ tinh thần đều không tầm thường. Từ Khôn gật gật đầu. Trần Lạc tóm hắn lại:

“Ta ở đây, ngươi sợ cái gì?”

Trần Lạc vừa nói dứt lời, thì liền cảm nhận được lôi điện ngập trời ở phía xa. Một thể lôi điện đang lao đến phía này với thanh thế cực lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!