“Chết, chết hết đi, đều chết hết đi cho ta, ha ha ha.”
Trần Lạc chăm chú nhìn, sau đó hắn bật cười. Hóa ra quái vật trong lời họ nói chính là Nhị Cẩu đã hóa thành hình người. Đây chính là đầy tớ trung thành của hắn đó. Đúng thật là thực lực cấp vương của Nhị Cẩu đối với những người sống sót này mà nói thì khủng bố thật. Từ Khôn gấp gáp nói:
“Ngươi khinh thường nó quá rồi đó.”
Nhị Cẩu như đang dẫm lên mây sét vậy, phạm vi 1 km quanh người nó có mây đen dày đặc, sét nổ ì ùng, vô số tia điện đánh lên mặt đất. Lôi điện không ngừng đánh xuống làm nhìn nó trông như thần sấm vậy. Một tia sét bất kì ở đó thôi, khi bổ xuống cũng có thể giết chết một người. Nhị Cẩu đại khai sát giới. Trần Lạc lạnh giọng hét lớn:
"Nhị Cẩu, ở trước mặt ta mà còn càn rỡ vậy hay sao?”
Từ Khôn không thể tin được quay qua nhìn Trần Lạc, ngươi gọi nó là Nhị Cẩu ư? Con quái vật mạnh như vậy mà ngươi lại gọi nó là Nhị Cẩu ư? Điều này cũng không quan trọng, quan trọng hơn là Từ Khôn cũng là cấp 8, vậy mà hắn vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh của con quái vật này từ xa, cảm giác da đầu hắn cũng muốn run lên, chân cũng mềm đi. Đây tuyệt đối không phải là sức mạnh mà con người có thể chống lại. Kể cả những con thể đột biến hệ lôi mà hắn từng gặp cũng kém xa cái sức mạnh này.
Nghe giọng của Trần Lạc, hình như Trần Lạc quen nó, hơn nữa còn cao hơn nó rất nhiều. Từ Khôn cảm thấy, ngươi dựa vào cái gì chứ, Trần Lạc không thể có cái thực lực này được. Trần Lạc bình tĩnh nhìn Từ Khôn, ngươi cứ xem xem nó có nghe lời ta hay không là biết ngay ấy mà. Trên không trung, đôi mắt của Nhị Cẩu trở nên điên cuồng, trong đầu nó chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó là giết giết giết, càng giết lại càng nghiện. Nó đã đánh mất lý trí rồi. Mặc dù nó nghe thấy tiếng hét của Trần Lạc, nhưng bản thân nó vẫn chưa tỉnh táo lại được. Nó vẫn là một kẻ tru sát điên cuồng như cũ.
“Ha ha ha ha.”
Tiếng cười điên cuồng của Nhị Cẩu như đang chế diễu Trần Lạc, đánh cho mặt Trần Lạc như muốn sưng lên. Trần Lạc thật sự coi những con quái vật lớn trên biển là hải sản thôi ư? Sát tâm của chúng nó rất nặng, nếu như không may gặp phải một con thì chính là gặp họa mất mạng. Việc này cũng chính là lí do không ai dám vượt qua đại dương cả, kể cả dị năng giả cấp vương cũng thế. Năm người Từ Khôn quay ra nhìn Trần Lạc, ngươi giả bộ tiếp đi, sao không giả bộ tiếp nữa?
Sắc mặt Trần Lạc xanh lại, dám đem lời của ta coi như gió thoảng bên tai ư? Mặt mũi của ta mất hết rồi. Nếu như không phải do Trần Lạc ra tay, đến kim điêu cũng muốn đánh cho Nhị Cẩu một cái. Muốn lật trời lên à? Giây tiếp theo, Nhị Cẩu đang ở trên trời bỗng xuất hiện trước mặt Trần Lạc. Từ Khôn bị dọa sợ, hắn hét lên:
“Tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ mắt thường có thể thấy, nó tới được trước mặt chúng ta chỉ trong 1 giây ư?”
Mà Nhị Cẩu bị Trần Lạc dùng trục xuất hư không kéo tới đây cũng dần dần khôi phục được ý thức. Đôi mắt của Nhị Cẩu chầm chậm mở to, sau khi nó nhìn rõ người trước mặt nó là ai, dưới vẻ mặt không thể tin được của mấy người Từ Khôn, nó quỳ sụp xuống trước mặt Trần Lạc.
"Nhị Cẩu bái kiến Hải vương.”
Hai tay Nhị Cẩu chống xuống đất, đỉnh đầu nó đặt sát xuống mu bàn tay, không dám ngẩng đầu, dáng vẻ cực kì cung kính. Trần Lạc lại không tỏ vẻ gì cả, hắn đá Nhị Cẩu một cái ngã lăn ra xa cách hơn 10 mét, làm nó lộn mấy vòng liền. Từ Khôn giống như vừa nhìn thấy quỷ vậy, hắn nhìn nhìn Nhị Cẩu, sau đó lại quay qua nhìn Trần Lạc. Nếu như có người dám đá hắn như thế, nhất định Từ Khôn sẽ liều mạng với kẻ đó. Nhưng mà Nhị Cẩu lại nói với vẻ cực kì hoảng sợ:
“Hải Vương đại nhân, ta chính là người đầy tớ cực kì trung thành của người mà, ta đã phạm phải lỗi gì vậy?”
Trần Lạc lạnh giọng nói:
"Ngươi mất trí rồi à? Khi nãy ta gọi ngươi, vậy mà ngươi dám tấn công ta?”
Nhị Cẩu ngẩn ra, sau đó sắc mặt nó trở nên trắng bệch. Nó đến bờ biển sớm 1 ngày, chờ rất lâu vẫn không thấy Trần Lạc tới, mà lúc đó nó lại nhìn thấy vài con người, trong lòng không nhịn được mà nảy sinh sát ý. Khoái cảm bỗng nãy sinh ra trong người nó, cảm giác này thật sự rất cuốn hút. Những người sống sót ở ven biển không đủ để nó giết, thế nên nó liền chạy tới mấy căn cứ lân cận, đại khai sát giới. Đã có hai căn cứ bị hủy trong tay nó rồi.
Từ nay về sau sợ là không còn ai dám lập căn cứ ven biển nữa rồi. Nhị Cẩu hồi tưởng lại, chẳng nhẽ khi nãy lúc ta mất đi lí trí, ta đã đi tấn công Hải Vương ư? Đây chính là tội lớn ngang trời, dám mạo phạm thần linh. Nhị Cẩu dùng hết sức tự tát lên mặt mình, gương mặt của nó nhanh chóng trở nên sưng đỏ. Sau đó Nhị Cẩu lại dập đầu thật mạnh xuống đất, giống như là cái máy đang đóng cọc vậy. Đầu nó thì không bị sao cả, nhưng dưới đất lại lõm xuống một cái hố lớn. Trông dám vẻ cực kì hèn mọn.