Trước đây Trần Lạc đã từng nghĩ hắn có nên giết Nhị Cẩu hay không. Có được tinh thể của nó, thì có thể giúp Pháp Vương thăng cấp liền. Mặc dù bây giờ Pháp Vương có tinh thể của Ly Hỏa, nhưng mà Mễ Linh vẫn chưa có nha. Hay là lấy tinh thể của Nhị Cẩu đổi lấy tinh thể của Ly Hỏa trong tay Pháp Vương chắc cũng được. Trong khi hắn suy nghĩ tung lung, Từ Khôn đứng bên cạnh hắn trở nên ngốc luôn rồi.
…
Từ Khôn tưởng rằng thực lực của Trần Lạc kém hơn Nhị Cẩu, nhưng thật không ngờ cuối cùng Nhị Cẩu lại hèn mọn giống như một con chó liếm chân chủ. Rốt cuộc Trần Lạc có thực lực như thế nào vậy? Chẳng nhẽ người phụ nữ này tình nguyện làm người hầu là do Trần Lạc lừa gạt tình cảm người ta? Hải Vương có nghĩa là gì vậy, là vua của đại dương ư? Phì, sợ rằng từ này có nghĩa là đàn ông khốn nạn thì có.
Trần Lạc thầm tính toán trong lòng, trước đây hắn cũng có ý định muốn giết Nhị Cẩu nhưng lại không có lí do, bây giờ nó lại tự dâng mình tới tận cửa rồi. Nhưng Trần Lạc lại có chút do dự. Mặc dù Nhị Cẩu làm hắn mất mặt, nhưng mà nói cho cùng thì nó cũng trung thành phết đó. Đáng tiếc là Mễ Linh vẫn chưa có tinh thể, thế nên Trần Lạc liền hạ quyết tâm. Trần Lạc lạnh nhạt nói:
“Cứ đến bên bờ biển tập hợp trước đã, lát nữa ta sẽ xử lí ngươi sau.”
Nhị Cẩu dè dặt bò dậy, chân nó mềm nhũn cả ra. Rốt cuộc Hải Vương định giải quyết như thế nào vậy? Nó sợ hãi, nhưng nó đã tận mắt cảm nhận sâu sắc sức mạnh của Trần Lạc, vậy nên nó không dám chạy. Hu hu hu, ta thật là đen đủi quá đi mà. Suốt dọc đường, có thể gặp được không ít thi thể của những kẻ sống sót khác, thảm đến mức khiến người khác không nỡ nhìn. Một chút cảm thấy hổ thẹn của Trần Lạc đối với Nhị Cẩu lúc nãy đã biết mất sạch sẽ không còn dấu vết. Thế giới này bản chất của nó chính là kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh. Nhị Cẩu à, số phận của ngươi tới hồi kết rồi. Trần Lạc từng hỏi Pháp Vương, nó có ý định muốn kiếm vợ ba hay không? Sắc mặt Pháp Vương sợ hãi:
“Ngươi muốn hại ta ư?”
Mặc dù Nhị Cẩu là Hải Cẩu, nhưng mà nó cũng thật sự không phải cùng loài với Pháp Vương. Khi tới bờ biển, ở đây không một bóng người. Nhị Cẩu đại khai sát giới, ai mà dám đi tới bờ biển nữa chứ. Trừ mấy con sinh vật lưỡng cư ra, những con khác đều đang lặn dưới biển cả rồi. Khi thấy Trần Lạc, những con sinh vật biển khác vội vàng cung kính nói:
“Tham kiến Hải Vương.”
Từ Khôn mở to mắt, đây là quái vật biển trong lời đồn ư? Hắn thường nghe nói ở bờ biển thường cps quái vật biển lui tới, nếu gặp phải chúng thì sẽ là gặp phải họa diệt thân. Những con cua to như một cái lầu nhỏ, rùa biển, có cả chim cánh cụt cao ba mét, cả người đen thui, thậm chí có cả mấy con cóc trông cực kì buồn nôn. Bất kể là con nào thì trông đều rất đáng sợ, lấy bừa một con trong số chúng thôi cũng có thể đánh chết hắn. Những con vật này đều biết nói chuyện. Trần Lạc nhàn nhạt nói:
"Những tên khác đâu?”
Con cóc lớn cung kính nói:
"Giọng nói của ta lớn, để ta gọi chúng tới.”
Sau khi nhận được sự đồng ý của Trần Lạc, con cóc lớn liền ngẩn đầu lên nói:
"Hải Vương giá đáo.”
Cái khác không nói, nhưng giọng của con cóc này to thật sự. Nhưng mà giọng của nó lại hơi khó nghe, Triệu Tử Ý bịt tai lại. Câu nói vừa dứt, đúng ra mặt biển đang tĩnh lặng, bỗng nhiên có từng đợt sóng to ào tới. Từng con sinh vật biển một đi lên, lộ ra dáng vẻ cực kì kinh người của chúng. Dưới con mắt nhìn chằm chằm đầy vẻ sợ hãi của Từ Khôn, cả một vùng mặt biển trong tầm mắt đều bị phủ kín bởi sinh vật biển. Khoảng 3 phút sau, những con sinh vật biển này đã tập hợp đầy đủ.
"Tham kiến Hải Vương.”
Trần Lạc đếm, tổng cộng có 85 sinh vật biển ở đây. Nhìn thấy đám sinh vật biển cũng rất nghe lời, hắn bảo bọn nó đem bạn tới đây, chúng nó cũng thật sự dẫn tới luôn. Nhưng mà trong đại dương kia chắc chắn không chỉ có từng này sinh vật biển. Ít nhất cũng phải có một nửa là chưa có mặt. Phần lớn sinh vật biển cúi đầu, đợi lời nói của Trần Lạc. Còn một bộ phận nhỏ mở to mắt nhìn chằm chằm Hải Vương.
Những kẻ vế sau đều là những người chưa từng gặp Trần Lạc, hôm nay bọn chúng bị dẫn tới đây. Bọn chúng nghe nói Trần Lạc có thần lực làm cho người ta khiếp sợ, có thể khiến thực lực của bọn nó tăng nhanh chóng, thế nên bọn nó mới đi theo tới đây. Chút sinh vật biển như này làm sao khiến Trần Lạc cảm thấy thỏa mãn được, nhưng mà hắn có rất nhiều thời gian, cứ chầm chậm mà làm. Nếu chúng không nghe lời ta thì ta sẽ thịt hết chúng nó. Trần Lạc nói với vẻ hài lòng:
“Đại dương là thuộc về ai?”
Một con cá voi nghi hoặc nói:
“Tất nhiên là đại dương thuộc về Hải Vương rồi, tại sao Hải Vương lại hỏi như vậy?”