Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 666: Chương 666: Sinh Vật Biển

Những con sinh vật biển khác cũng phụ họa theo:

“Tất nhiên là thuộc về Hải Vương rồi.”

Trần Lạc cười hi hi mà nhìn về phía Từ Khôn đàn ngu người ra bên cạnh:

“Ngươi nghe thấy chưa? Ta là Hải Vương, đại dương là của ta đó, vậy ngươi nói xem những sinh vật trong đại dương thì có phải là của ta hay không? Nếu ngươi không đi theo ta thì ta không cho phép ngươi ăn, nghe rõ chưa? Nếu không thì ta sẽ giết đàn em của ngươi.”

Trần Lạc: Đừng ăn đừng ăn. Từ Khôn: Không ăn thì không ăn. Nếu như không phải tận mắt nhint thấy cảnh khiến người ta giật mình này, chắc chắn Từ Khôn sẽ lại cãi lại giống khi nãy. Nhưng bây giờ cả người hắn ta đều ngu cả ra, lời nói cũng không rành mạch nữa luôn. Từ Khôn lắp bắp hỏi:

“Rốt cuộc ngươi là loại người gì thế?”

Đây là chuyện mà con người có thể làm được ư? Giống như sói hoang vậy, kể cả ngươi có mạnh hơn nó thì nó cũng sẽ không thuần phục ngươi, chứ đừng nói tới cả bầy sói. Chẳng nhẽ cả đám sinh vật biển này đều bị nắm điểm yếu ư? Trần Lạc cười, đợi chút nữa lại đi nói dóc với Từ Khôn sau vậy. Lúc này, con cóc lớn trên bờ biển nói:

“Hải Vương đại nhân, lần trước chúng ta đi gấp, lần này chúng ta có chuẩn bị quà đặc biệt cho ngài đây.”

Trần Lạc quỷ dị nhìn con cóc lớn kia một cái, mặc dù ngươi trông xấu, nhưng mà đúng thật là có tầm nhìn không tồi nha. Quà gì vậy? Chỉ thấy con cóc đó vươn cái lưỡi dài ra, nhổ ra một viên trân châu trong suốt. Triệu Tử Ý nhịn cảm giác buồn nôn xuống, cầm lên, hét lớn một tiếng:

"Một viên dạ minh châu hàng tốt.”

Triệu Tử Ý cũng chẳng biết đây là cái gì, cô ấy cứ chém gió bậy như thế. Đám sinh vật biển này là có chuẩn bị mới tới, lần lượt con nào cũng dâng lên bảo vật của mình.

“Một gốc san hô ngũ sắc.”

"Một đống khoáng thạch kì dị.”

"Hai mươi viên bảo thạch.”

Đây đều là những thứ đồ xinh đẹp, nhưng không có tính sử dụng gì cả. Nhưng điều làm Trần Lạc bất ngờ chính là Điện hải thần của Bạch Hạo cũng bị gỡ ra, đem tới cho Trần Lạc. Trần Lạc cười to:

“Không tồi không tồi, rất có lòng đó.”

Nhưng sau đó sắc mặt Trần Lạc lạnh đi:

"Nhị Cẩu, của ngươi đâu.”

Trong đầu Nhị Cẩu là một mảng trắng xóa, nó không ngừng sờ soạn trên người mình. Viên châu bảo mà nó chuẩn bị từ trước mất rồi, liệu có phải là do khi nãy nó bị Hải Vương đá một cái làm rơi mất rồi không? Bây giờ đừng hỏi rơi đâu nữa, có hỏi thì cũng là do nó sơ hở làm rơi mất rồi. Trên đầu Nhị Cẩu đầy mồ hôi, nó khóc lóc nói:

"Lễ vật của ta biến mất rồi, để ta đi tìm.”

Trần Lạc lạnh lùng nói:

"Không cần nữa.”

Trần Lạc nhìn về phía những sinh vật biển khác:

“Khi nãy Nhị Cẩu mạo phạm ta, dám không nghe theo lời khuyên ngăn của ta. Bây giờ tất cả mọi người đều tặng lễ, chỉ có nó là không có. Các ngươi nói xem nó đáng tội gì?”

Muốn khiến những sinh vật biển này tâm phục khẩu phục, thì hắn không thể tùy ý giết chúng nó được. Nếu hắn làm thế thì lòng quân sẽ loạn, không có lợi cho sự chỉ huy sau này. Ít nhất thì hắn cũng phải kiếm lấy một cái cớ. Tất cả đám sinh vật biển đều nhìn Nhị Cẩu một cách quỷ dị, ngươi dũng cảm thật đó Nhị Cẩu à. Nhị Cẩu giải thích:

“Hu hu, Hải Vương đại nhân, lúc nãy là do ta mất đi ý thức, chứ ta ngàn lần không dám đắc tội ngươi mà.”

Trần Lạc không nghe. Một con hải long đề nghị:

"Hải Vương đại nhân, hay là đánh chết nó đi.”

Một con cá ngừ cũng nói phụ họa:

“Đúng, đáng chết nó đi.”

Vậy mà cũng có không ít sinh vật biển đề nghị nên giết chết nó. Trước mặt Trần Lạc thì Nhị Cẩu tỏ ra rất cung kính, còn trước mặt những sinh vật biển khác thì nó lại rất hãy diễu võ dương oai. Theo lời Nhị Cẩu nói, nó là thân tín của Hải Vương, là chó mà Hải Vương nuôi. Trí tuệ của Nhị cẩu cũng không tồi, mà EQ của nó cũng đang được nâng cao, trong lúc vô thức nó lại đắc tội không ít người. Những sinh vật biển khác cũng tị hiềm việc nó là thân tín của Hải Vương, thế nên có giận cũng không dám nói. Bây giờ bọn chúng tha hồ ném đá xuống giếng. Nhị Cẩu không ngừng dập đầu:

“Hải vương đại nhân, tha cho ta lần này đi.”

Trần Lạc nhàn nhạt nói:

"Uy thế của Hải Vương đâu phải thứ để cho ngươi có thể đụng vào dễ dàng như thế, ngươi cứ an tâm lên đường đi, giết nó.”

Những sinh vật biển khác nghe vậy thì cảm thấy đến lúc để bản thân thể hiện rồi. Nhị Cẩu ngẩn ra nhìn Trần Lạc, nó kêu một tiếng rồi định bỏ chạy. Nhưng nó lại bị Trần Lạc dùng trục xuất hư không ném thẳng vào trong chỗ đám sinh vật biển. Sau khi giằng co hơn 1 phút, Nhị Cẩu vẫn không thắng được một số lượng lớn cấp 10 họp lại, nó chết thảm. Trần Lạc lắc đầu, là do bản thân nó tự đưa đầu vào họng súng đó chứ. Sau khi thu thi thể của Nhị Cẩu vaog, Trần Lạc phân phó cho Triệu Tử Ý bắt đầu liên kết tâm linh với sinh vật biển, nếu như không đủ thì để gọi thêm Vưu Lý tới. Lúc này, từ xa truyền tới một giọng nói trào phúng:

“Phì phì phì, đây chính là Hải Vương ư? Không phải là cũng chỉ như thế thôi ư?”

Ai mà có cái gan to như vậy? Trần Lạc nhìn về phía âm thanh phát ra, sau đó hắn ngẩn ra. Mẹ nó chứ, lại có thêm một mỹ nhân ngư nữa ư?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!