Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 667: Chương 667: Thực Lực Cấp Vương

Đám sinh vật biển tụ tập bái kiến Hải Vương gây ra động tĩnh không nhỏ, điều này đã làm hấp dẫn một con mỹ nhân ngư tới đây. Mỹ nhân ngư này tên là Phong Nguyệt. Hải Vương ư? Phong Nguyệt hừ lạnh một tiếng, làm gì có Hải Vương nào cơ chứ, đều là một đám ngu ngốc. Phong Nguyệt tới muộn, sau khi nhìn thấy người được gọi là Hải Vương thì cảm thấy rất thất vọng. Chỉ có vậy thôi sao? Phong Nguyệt còn tưởng là một kẻ nào đó có ba đầu sáu tay cơ. Thế nên lúc đó cô ấy không kìm được mà mở lời trào phúng.

Trần Lạc tập trung ứng đối với những sinh vật biển, Phong Nguyệt lại xuất hiện từ dưới biển lên, thế nên lúc đầu hắn không chú ý tới cô. Sau khi bất ngờ qua đi, Trần Lạc cảm thấy rất vui mừng. Ngưng Sương khóc ra trân châu, trước mắt số lượng đó cũng đủ dùng rồi, nhưng mà ai biết sau này sẽ sảy ra chuyện gì đâu? Tất nhiên là có thể tích càng nhiều càng tốt rồi. Hắn quen thuộc với Ngưng Sương, hơn nữa cô ấy còn là em gái của Mễ Lạp, hắn không nỡ đánh, cũng không dám đánh cô, chỉ có thể vừa dỗ dành vừa lùa gạt.

Còn hắn sẽ bắt mỹ nhân ngư này về đánh, một ngày đánh 10 trận, cho ngươi khóc tới chết luôn. Ừm, tốt nhất là giấu đi đâu đó không để Ngưng Sương biết, nếu không Ngưng Sương lại gào lên đòi thả mỹ nhân ngư này đi thì khó xử lắm. Cũng đúng, nếu như đã có mỹ nhân ngư là Ngưng Sương, thì việc có những con mỹ nhân ngư khác cũng là chuyện dễ hiểu mà. Nói không chừng trên đời này còn có mấy con mỹ nhân ngư nữa cũng nên.

Nhưng mà trong lòng Trần Lạc có một nghi vấn, mỹ nhân ngư này có phải bị ngốc không? Ngươi có thể xem thường uy nghiêm của Hải Vương, nhưng ngươi không thể xem thường thực lực của chó được. Chẳng nhẽ một mỹ nhân như như cô ấy có thể chống lại được nhiều sinh vật biển có sức mạnh lớn như này ư? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

"Cô ấy, cô ấy, cô ấy dám xem thường uy nghiêm của Hải Vương, giết cô ấy đi.”

Con cóc lớn mới tăng chức làm người hầu trung thành chỉ vào Phong Nguyệt, phẫn nộ nói.

"Bắt lấy cô ta.”

Con cóc đó có cú nhảy kinh người, một lần nó nhảy có thể xa hơn vài trăm mét. Có con cóc dẫn đầu, những con sinh vật biển khác chen lấn nhau lao về phía Phong Nguyệt. Có rất nhiều người còn chưa kịp động thủ khi Nhị Cẩu rơi xuống ban nãy kìa. Trần Lạc xoa cằm nhìn Phong Nguyệt, nửa người trên của cô ấy hiện lên trên mặt biển, còn đuôi cá ở nửa người dưới cũng hiện ra đôi chút, có thể biết đó là một mỹ nhân ngư. Khuôn mặt cô hơi giống rắn tinh, cái cằm rất nhọn. Sắc đẹp của cô cũng không tồi, nhưng nếu so với Ngưng Sương thì vẫn kém Ngưng Sương rất nhiều.

Không phải mỹ nhân ngư nào cũng xinh đẹp như mỹ nhân ngư đâu. Con cóc này cũng không tồi chút nào, có thể bồi dưỡng nó, chỉ mỗi tội là trông nó hơi xấu. Phong Nguyệt nhìn những sinh vật biển lao về phía mình, trên mặt cô ấy hiện lên vẻ khinh thường. Phong Nguyệt nhảy lên khỏi mặt nước. Ở trên không trung, đuôi cá của cô biến thành chân người. Đồng tử của Trần Lạc co lại, vẻ mặt hắn như không thể tin nổi mà nhìn Phong Nguyệt. Cái khiến hắn kinh ngạc không phải là thực lực cấp vương của Phong Nguyệt, chuyện cô có thể hóa hình người, mà điều khiến hắn kinh ngạc chính là đôi giày màu tím mà cô đi trên chân.

Đôi dày đó không phải là làm bằng vải, mà là kim loại. Hơn nữa màu sắc của kim loại này giống y chang màu của bộ giáp mà Trần Lạc lấy được. Đây chính là đôi giày trong một bộ với cái giáp hắn có ư? Chỉ thấy Phong Nguyệt cười lớn, thân ảnh cô ấy nhanh tới mức không thể tin nổi, thậm chí tốc độ còn có thể so với khi Trần Lạc đạt cấp hoàng, mà có khi còn nhanh hơn một chút. Những sinh vật biển này đều chưa đạt tới cấp vương, kể cả có vài con có thiên phú về mặt tốc độ thì cũng chỉ có thể đi theo sau ngửi khói của Phong Nguyệt. Chỉ mất 1 giây, Phong Nguyệt đã tránh khỏi đám sinh vật biển. Phong Nguyệt cười lớn:

"Ha ha ha, Hải Vương, không phải ngươi là thần à, tới đây mà bắt ta này.”

Nếu như Phong Nguyệt tới sớm một chút, nhìn thấy cảnh Nhị Cẩu rơi vào đám sinh vật biển như thế nào thì chắc chắn cô ấy sẽ không nói ra những lời như vậy. Nhưng mà tiếc là cô ấy tới muộn một chút. Trong lòng Trần Lạc thầm chửi tục, thực sự là đi mòn gót giày sắt tìm không ra, đến bây giờ lại bỗng nhiên tìm thấy đôi giày của bộ giáp trong hoàn cảnh này. Nó đã có giày, vậy nhất định nó sẽ có mũ.

Đối với người nắm giữ được trục xuất hư không như Trần Lạc mà nói thì tốc độ nhanh chẳng có ý nghĩa gì cả. Trừ khi tốc độ của Phong Nguyệt nhanh tới mức mắt thường của Trần Lạc nhìn không rõ, vậy thì hắn thực sự phải bó tay. Nhưng tốc độ của Phong Nguyệt vẫn chưa nhanh tới mức đó. Đám sinh vật biển quay ra nhìn nhau, chúng biết đuổi theo thế nào bây giờ? Bọn chúng chỉ đành quay đầu lại nhìn Hải Vương, nhìn xem Hải Vương có cách gì hay không. Trần Lạc cười nhạt một tiếng:

"Quay lại cho ta.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!