Phong Nguyệt chạy xa một quãng liền không chạy nữa mà quay lại nhìn Trần Lạc như muốn khiêu khích. Thần ư? Tới mà bắt ta nè. Có khỉ mà bắt được ta. Giây tiếp theo, cô liền ngẩn ra. Trần Lạc không hề động đậy chút nào, vậy mà đã có thể dịch chuyển Phong Nguyệt tới bên người, sau đó cho cô ta một cái tát. Cái tát này đã gây ra tổn thương rất lớn cho mỹ nhân ngư. Phong Nguyệt ngẩn ra tại chỗ, giống như bị ngu luôn vậy.
Cô ấy có gan khiêu khích Trần Lạc là dựa vào tốc độ nhanh của bản thân, nhanh tới mức khó tin. Cô ấy tin rằng trên đời này không có ai có thể đuổi kịp cô ấy cả. Lúc mới đầu thì cũng giống như những gì cô ấy nghĩ, những sinh vật biển hoàn toàn không có cách nào khống chế cô cả. Nhưng mà điều khó hiểu lại xuất hiện trên người Trần Lạc. Cô đang kinh ngạc, sợ hãi nhìn hắn thì bỗng cảm thấy đỉnh đầu tối lại, có 5 tên vây lấy cô ấy.
"Hi hi hi hi.”
“Ngươi dám khiêu khích Hải Vương, vậy thì hãy để Hải Vương đại nhân ăn ngươi luôn đi.”
Phong Nguyệt nuốt nước bọt, trong lòng cô cuối cùng cũng nảy sinh cảm giác sợ hãi. Trần Lạc nói:
“Cởi giày của cô ta ra, đem tới đây cho ta.”
Phong Nguyệt hét lên:
"Không thể được.”
Đôi giày này đối với cô mà nói chính là bảo vật. Trần Lạc bĩu môi, trí tuệ như này còn kém hơn Ngưng Sương rất nhiều. Ầy, đúng ra hắn cảm thấy Ngưng Sương ngốc nghếch đáng yêu, nhưng mà nếu so với Phong Nguyệt thì Ngưng Sương đúng thật là thần đồng. Sau khi nghe lời Trần Lạc phân phó, đám sinh vật biển liền cởi giày Phong Nguyệt ra. Phong Nguyệt giằng co một cách kịch liệt, cô ấy mở miệng bắn ra một lưỡi dao gió, cắt đứt mất một cái xúc tua của bạch tuộc. Sắc mặt Trần Lạc lạnh đi, hắn tiến lên phía trước vung tay tát cho Phong Nguyệt hai cái vào má, một trái một phải. Thứ nguyên chi nhậm màu vàng kim lóe sáng trong tay Trần Lạc.
"Nếu còn dám phản kháng thì ta đảm bảo ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu.”
Phong Nguyệt ngẩn ra, bây giờ cô đang bị bao vây bởi sinh vật biển, không thể phát huy ưu thế về tốc độ được, cô có muốn chạy cũng không chạy thoát. Đừng nói đến bây giờ còn có tên Hải Vương này ở đây, hắn còn có thủ đoạn rất thần bí nữa. Phong Nguyệt nghiến răng nói:
"Để ta tự làm.”
Phong Nguyệt tự cởi giày của mình ra. Triệu Tử Ý đứng bên cạnh xem, quào, chỉ thiếu mỗi cái máy quay phim nữa thôi. Trần Lạc cũng không quan tâm chuyện Phong Nguyệt có bị thối chân hay không, hắn vội vàng thử đi vào chân mình. Đôi giày này giống với bộ giáp, có công năng điều chỉnh kích cỡ một cách thần kì. Đúng ra Trần Lạc đi vào chân cảm thấy hơi nhỏ, nhưng khi hắn vừa cho chân vào thì đôi giày này liền tự điều chỉnh kích cỡ một cách thần kì. Trần Lạc đi vào, cảm thấy rất vừa chân. Trần Lạc vừa đi vào liền cảm nhận được cơ thể nhẹ bẫng một cách lạ thường. Cơ thể hắn vừa động đã phát huy được tốc độ vượt xa trước đây. Đám sinh vật biển vội vàng nịnh nọt:
“Hải Vương đại nhân nhanh thật đấy.”
Triệu Tử Ý cắn móng tay, ngưỡng mộ nhìn Trần Lạc:
“Thủ lĩnh, cho ta đi thử có được không?”
Trần Lạc liếc cô một cái, mấy người Triệu Tử Ý, Mộng Âm, Tiêu Vũ, Trần Lạc đều coi họ như em gái trong nhà. Được thôi, cũng coi như để xem dị năng giả cấp 8 như Triệu Tử Ý mà đi đôi giày này vào thì sẽ có hiệu quả như thế nào. Triệu Tử Ý hưng phấn đi vào chân, sau đó nhanh chóng chạy thử. Vậy mà cô ấy cũng có thể phát huy được thực lực ngang ngửa cấp 10 đỉnh phong. Tốc độ này là tốc độ mà trước giờ Triệu Tử Ý chưa từng được trải nghiệm. Vẻ mặt của Triệu Tử Ý cực kì phấn khích:
"Ta cảm giác như ta có thể bay lên vậy.”
Nói xong, Triệu Tử Ý còn thật sự có thể bay lên, giống như dưới chân cô đang dẫm lên bậc thang vậy. Nhưng mà cô không có điểm lực đỡ, vậy nên Triệu Tử Ý không thể duy trì trên không trung được. Cô kêu lên một tiếng rồi ngã từ trên trời xuống. Từ xa truyền tới tiếng khóc của Triệu Tử Ý:
"Hu hu, mũi của ta.”
…
Mũi của Triệu Tử Ý bị đập vào một hòn đá nhỏ nhọn hoắt. Nếu như không phải do da mặt cô đủ dày thì đã nát mặt rồi. Nhưng mà cái mũi của cô vẫn sưng đỏ hết lên. Trần Lạc lắc đầu, cô nhóc này thật là. Trần Lạc hỏi Phong Nguyệt:
"Ngươi tên là gì?:
Phong Nguyệt suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn nên nói thì hơn:
"Ta tên là Phong Nguyệt.”
Trần Lạc giơ đôi giày lên:
"Ngươi lấy được cái này ở đâu vậy?”
Phong Nguyệt nghiêng nghiêng đầu, cô muốn nói rằng bản thân cô cũng không biết, nhưng sau khi nhìn vẻ mặt không có thiện ý của Trần Lạc, cô lập tức cảm thấy hơi sợ hãi. Trong lòng cô bỗng nảy lên một suy nghĩ khác thường. Đúng thật tên Hải Vương này có những thủ đoạn rất thần kì, thực lực của hắn sâu đến mức không đo được. Đàn ông chinh phục thế giới, còn phụ nữ chinh phục đàn ông mà. Nếu như cô có thể chinh phục được hắn, thì không phải cô sẽ thành phu nhân của Hải Vương ư?
Ừm, Phong Nguyệt đánh giá Trần Lạc một vòng, trông tướng mạo của hắn cũng không tồi chút nào, dáng vẻ anh minh thần võ. Sau đó cô lại nhìn cô nhóc bên cạnh hắn, cô nhóc này xấu gần chết đi được. Tất cả những sinh vật biển ở đây, không có ai có thể so sánh được với ta cả. Chức phu nhân của Hải Vườn này không thuộc về ta thì thuộc về ai? Sau khi nghĩ tới đây, trên mặt Phong Nguyệt hiện lên nụ cười:
"Ta nhặt được ở dưới đáy biển đó, Hải Vương đại nhân có cần ta dẫn ngươi đi không?”
Trần Lạc cảm thấy rất lạ, mỹ nhân ngư này muốn giở trò gì vậy, sao mà lật mặt nhanh thế? Trần Lạc hỏi:
“Ngươi có nhìn thấy những bộ phận khác giống với chiếc giáp này không?”