Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 669: Chương 669: Hải Cẩu

Trần Lạc sợ cô ấy không biết, hắn còn miêu tả cụ thể các bộ phận một lượt. Phong Nguyệt lắc lắc đầu:

"Không có đâu, nếu như ta thấy thì chắc chắn ta đã nhặt về rồi.”

Cũng đúng. Nếu như bộ giáp này còn có những bộ phận khác thì bây giờ nó đang ở đâu nhỉ? Lúc này, có một con hải cẩu to gan nói:

“Hải Vương đại nhân, ngươi cần những bộ phận khác sao?”

Hai mắt Trần Lạc sáng lên, chẳng nhẽ nó biết chỗ ư? Hải cẩu nói:

"Mũi của ta rất thính, cho thể cho ta ngửi mùi của cái giày đó được không? Ta sẽ nhớ mùi này, sau đó ta cảm thấy ta có thể dựa theo mùi này để tìm ra được.”

Trần Lạc vỗ tay một cái:

“Ngươi đúng là không tồi nha, rất có lòng trung thành.”

Đúng vậy, có lẽ bộ giáp này sẽ có mùi đặc trưng của nó. Nếu như nó có chung một chủ nhân cũ thit có thể dựa theo mùi của nó để tìm được những bộ phận còn lại. Giữa đại dương rộng lớn, nếu như hắn chỉ tìm kiếm theo phương pháp thông thường thì có khác gì mò kim đáy bể đâu. Thậm chí nó còn có thể ở trên những lục địa khác cũng không chừng. Trần Lạc vẫn còn nhớ lúc trước là do có một con hải cẩu nhớ mùi của Hải Cơ nên cuối cùng Hải Cơ mới bị Ngưng Sương bắt mất. Trần Lạc đưa đôi giày cho hải cẩu, để cho nó ngửi một cách kỹ càng. Hải cẩu ngửi ngửi rồi nói:

“Hải Vương đại nhân, bên trong chiếc giày này có 4 mùi.”

Đôi giày này từng có Trần Lạc, Phong Nguyệt và Triệu Tử Ý từng đi, thế nên nó có 3 loại mùi. Còn có loại mùi thứ 4 nữa ư? Trong lòng Trần Lạc thầm run lên, lại còn có ai từng đi nó nữa? Trần Lạc quay qua hỏi Phong Nguyệt:

"Ngươi cướp được đôi giày này từ trong tay người khác ư?”

Vừa dứt lời, Trần Lạc liền phủ định suy nghĩ này của bản thân. Bởi vì đôi giày này có do Phong Nguyệt cướp được hay nhặt được thì cũng chẳng khác gì nhau, mà cô ấy có lấy chuyện này để lừa hắn thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Trên mặt Phong Nguyệt không có vẻ gì khác thường cả, cô nghi ngờ nói:

"Không có mà.”

Trần Lạc lại chuyển tầm mắt qua hải cẩu:

"Vậy ngươi có thể dựa trên mùi trên giày này để tìm thử không?”

Trong mắt hải cẩu lóe lên vẻ giảo hoạt:

"Tất nhiên là ta có thể rồi. Nhưng mà Hải Vương đại nhân à, nếu như thực lực của ta càng mạnh thì cái mũi của ta sẽ càng thính. Nếu như ngươi có thể giáng hạ thần lực, để cho ta nhận được ân sủng, vậy thì cơ hội để ta có thể tìn được người đó sẽ tăng lên rất nhiều.”

Ý của Hải cẩu là để cho Trần Lạc dùng thời gian gia tốc để giúp nó nhanh chóng đạt tới cấp vương giống như Nhị Cẩu ấy. Trần Lạc gật gật đầu, mặc dù con hải cẩu này có chút ý đồ riêng tư, nhưng mà nó cũng đáng giá để thử một lần. Con hải cẩu này cũng có chút giá trị. Gia tốc thời gian một lần không có tác dụng nhiều, vậy thì hắn làm vài lần, kiểu gì cũng có thể giúp con hải cẩu này tăng tới cấp vương. Thấy Trần Lạc gật đầu, con hải cẩu rất vui mừng, nhưng mà nó vui mừng quá sớm. Vừa nghe nói ngửi mùi tìm vật có thể nhận được sự ưu ái của Hải Vương, những con sinh vật biển khác cũng có mũi thính bắt đầu đứng ngồi không yên.

"Hải Vương đại nhân, cho ta ngửi qua một chút với.”

"Cả ta nữa.”

Những người tới, Trần Lạc không từ chối ai cả, có thêm nhiều sinh vật biển tham gia vào tìm kiếm tất nhiên là điều tốt rồi. Đến cả một con rùa biển cũng tới góp vui. Những sinh vật biển khác chê cười:

"Chẳng nhẽ cái mũi của ngươi cũng rất thính ư?”

Rùa biển không quan tâm tới bọn chúng, nếu như thật sự có thể nhận được thần lực của Hải Vương thì nói thế nào nó cũng muốn thử một phen. Con rùa biển cẩn thận ngửi ngửi một lát:

“Hình như ta từng ngửi thấy mùi này ở đâu đó rồi thì phải.”

Trần Lạc vội vàng truy hỏi:

“Ở đâu cơ?”

Rùa biển giật mình, nó bắt đầu cẩn thận nhớ lại. Con rùa biển này hơi ngốc, khoảng 2 phút sau mó mới nói với vẻ kích động:

"Ta nhớ ra rồi, nửa năm trước ta từng nhìn thấy một lũ nhỏ đang đá một thứ gì đó tròn tròn chơi với nhau. Lúc đó chúng còn muốn tặng cho ta, nhưng ta thấy thứ đó dính đầy bùn đất nên không lấy.”

Nghe thấy vậy, Trần Lạc liền trở nên kích động gần chết. Tròn tròn ư? Chẳng nhẽ là mũ giáp à? Trần Lạc gấp gáp hỏi:

“Thứ đó đâu? Bây giờ nó đang ở đâu?”

Rùa biển nói:

"Ừm, lúc đó ta không lấy.”

Lúc này Trần Lạc thật sự rất muốn đạp một cái đạp chết rùa biển ngay lập tức, đúng lúc quan trọng thì chẳng làm ăn được gì cả. Trần Lạc hít sâu một hơi:

"Ngươi từng nhìn thấy nó ở đâu, ngươi có nhớ không?”

Rùa biển gật đầu nói:

“Cái này thì ta còn nhớ, cái này ta vẫn nhớ, đó là một đại lục rất xa xôi.”

Trần Lạc gấp đến mức không thể chờ được. Nhưng hắn cũng chưa tới mức bơi qua đó, tốc độ có nhanh như nào thì sao có thể nhanh bằng hành tẩu hư không được? Nhưng mà nếu như bây giờ hắn để Triệu Tử Ý ở đây một mình thì hắn lại sợ cô ấy ở đây sẽ gặp nguy hiểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!