Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 670: Chương 670: Kích Động

Chuyến này hắn đi tìm kiếm mũ giáp có lẽ cũng sẽ mất một thời gian. Đám Từ Khôn đang đứng cách đó không xa, nhưng mà lúc này Trần Lạc làm sao có tâm trạng quan tâm đến bọn chúng được. Hắn suy nghĩ một chút, hắn cảm thấy nên đưa Triệu Tử Ý về trước, nhưng hắn cũng sợ sẽ xổng mất mỹ nhân ngư là Phong Nguyệt. Đây chính là nguồn cung cấp trân châu lớn nhất trong tương lai đó. Trần Lạc phân phó với những sinh vật biển khác:

"Các ngươi ở đây đợi ta, trước khi ta bảo các ngươi đi thì các ngươi không được đi.”

Những sinh vật biển cảm thấy nghi hoặc, nhưng tất cả vẫn gật đầu. Trần Lạc nói với kim điêu:

"Ngươi tự bay về trước đi.”

Kim điêu gật đầu. Tay trái của Trần Lạc tóm lấy Triệu Tử Ý, còn tay phải thì tóm lấy Phong Nguyệt, hắn dùng hành tẩu hư không, lập tức liền quay về tới sân viện. Triệu Tử Ý đã bị Trần Lạc tóm không biết bao nhiêu lần rồi, thế nên cô không bất ngờ chút nào. Còn Phong Nguyệt thì kinh ngạc tới mức muốn rớt hàm ra ngoài, hắn thật sự là thần ư. Thứ lỗi cho cô có kiến thức hạn hẹp. Ngưng Sương liếc Trần Lạc một cái, cô bĩu môi, sau đó ánh mắt của cô nhìn chằm chằm vào Phong Nguyệt. Ngưng Sương cảm thấy rất kích động, cô cảm nhận được cô ấy chính là đồng loại của mình, vậy nên nói với vẻ rất kích động:

“Chào ngươi.”

Phong Nguyệt cũng nhìn chằm chằm Ngưng Sương, trong mắt của cô ấy tràn ngập vẻ đố kị. Làm sao có thể, sao lại có thể có người xinh đẹp hơn ta cơ chứ. Tinh thể của Ngưng Sương vỡ rồi, hơn nữa cũng cần Hải Cơ trấn giữ ở nhà, thế nên lúc Trần Lạc đi mới không mang theo hai người họ. Trừ Hải Cơ ra, hiện tại vẫn chưa có ai có thể trông nổi Phong Nguyệt này. Vì để an toàn, Trần Lạc liền gọi Hải Cơ tới để trông chừng Phong Nguyệt. Vừa thấy Hải Cơ, Phong Nguyệt lại nghiến chặt răng, còn có thêm một người nữa cơ à. Hải Cơ lạnh giọng chỉ vào Phong Nguyệt:

“Ngươi cứ nhìn ta chằm chằm như thế làm gì, ta không thích ngươi chút nào đâu.”

Trần Lạc ồ một tiếng, chị của hắn không thích cô ta vậy thì lấy cô ta làm công cụ hình người đi. Mễ Phạn đang ngủ trưa, Trần Lạc nhẹ nhàng gọi Mễ Phạn dậy. Hắn muốn để cho Mễ Phạn tiên đoán thử xem lần này hắn có thể tìm được mũ giáp thành công hay không. Mễ Phạn vẫn đang mơ mơ màng màng, cái chân nhỏ của nó đạp loạn lên. Trần Lạc cười ngượng, nó gắt ngủ cũng dữ quá trời. Thấy Mễ Phạn tỉnh ngủ, Trần Lạc liền hỏi:

"Mễ Phạn, lần này ta có thể thành công không?”

Mễ Phạn dụi dụi mắt:

"Sao ngươi không hỏi xem bản thân ngươi có sảy ra chuyện gì hay không?”

Mễ Phạn giống như đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, nó lập tức tỉnh ngủ. Sau đó nó cẩn thận nhìn nhìn Trần Lạc.

"Sắp tới vận mệnh của ngươi sẽ có một bước ngoặt đấy.”

Bước ngoặt của vận mệnh ư? Trần Lạc ngẩn ra, lời này của Mễ Phạn là có ý gì vậy? Mễ Phạn suy nghĩ rồi nói:

"Chính là việc mà ngươi muốn làm sẽ gây ra một ảnh hưởng rất lớn đối với bản thân ngươi, thậm chí nó còn có thể ảnh hưởng tới rất nhiều người xung quanh nữa.”

Trần Lạc vội vàng truy hỏi:

“Vậy ảnh hưởng đó là ảnh hưởng tốt hay ảnh hưởng xấu?”

Mễ Phạn lắc đầu:

"Ta cũng không biết.”

Trần Lạc trầm mặc, việc mà hắn đang định làm chính là tìm chiếc mũ của bộ giáp. Sau khi tìm thấy thì hắn sẽ cố gắng tìm kiếm những bộ phận có thể còn tồn tại khác nữa. Vậy thì việc mà Mễ Phạn nhắc tới chắc chắn là chuyện này. Chuyện này sẽ tạo thành ảnh hưởng rất nghiêm trọng ư? Nếu như phán đoán của Mễ Phạn là chính xác, không, từ trước tới giờ Mễ Phạn chưa từng nói sau chuyện gì cả. Thế nên chuyện này chắc chắn sẽ tạo ra ảnh hưởng rất lớn. Vậy thì đó sẽ là ảnh hưởng như thế nào đây?

Trần Lạc bắt đầu liên tưởng sự việc theo hướng tốt trước. Nếu như hắn có thể thu thập đủ các phần của bộ giáp thần bí này, sau đó tự mặc lên người, vậy thì lúc đó kể cả hắn có là cấp Hoàng đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ là kẻ vô địch trong số những người cấp hoàng. Bởi vì bộ giáp này có quá nhiều bug, bất kể là công kích sở trường của cấp vương nào cũng không có tác dụng lên nó. Kể cả là thứ nguyên chi nhận khi Trần Lạc đạt tới cấp vương thì cũng không thể làm tổn hại nó một chút nào cả.

Đến cả cấp hoàng mà cứ đứng yên cho cấp vương đánh thì cũng sẽ bị đánh chết mà thôi. Thậm chí khả năng bộ giáp này còn chống được cả công kích của cấp hoàng nữa. Trần Lạc còn đoán, có thể nguyên nhân dẫn đến ngày tận thế có liên quan tới bộ giáp này. Sau khi hắ thu thập đủ bộ giáp thì có khả năng hắn có thể giải được nguyên nhân dẫn tới ngày tận thế. Đời trước, Trần Lạc cứ thế núp 12 năm, nhưng mà đến cuối cùng hắn cũng không giải quyết được, một chút manh mối để giải quyết vấn đề hắn cũng không có. Việc hắn thu thập đủ bộ giáp và giải quyết được tận thế liệu có tính là ảnh hưởng rất lớn không? Còn mặt tiêu cực thì có thể có ảnh hưởng gì? Trần Lạc không nghĩ ra nổi. Trần Lạc như nghĩ tới gì đó, hắn hỏi:

“Liệu ta có gặp chuyện gì hay không?”

Vẻ mặt Mễ Phạn như đoán trước được từ lâu, ta biết ngay là ngươi sẽ hỏi vấn đề này mà.

"Không sao cả, trong vòng một tháng tới ngươi sẽ không có bất kì nguy hiểm gì hết.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!