Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 671: Chương 671: Thay Đổi Hoàn Toàn

Sau khi đạt tới cấp 10, khả năng tiên đoán của Mễ Phạn được tăng lên rất nhiều. Đợi tới khi Mễ Phạn lên tới cấp vương thì ít nhất nó cũng có thể tiên đoán trước 3 tháng. Hơn nữa lúc đó nó có thể tiên đoán vô số lần, lúc đó Trần Lạc có muốn chết cũng khó. Trần Lạc thở phào một hơi, hắn sợ rằng sau khi bản thân thu thập đủ bộ giáp rồi mặc lên người, nó sẽ gây ra sự ảnh hưởng nào đó khó hình dung trên người hắn. Ví dụ như tính cách thay đổi hoàn toàn chẳng hạn, hoặc là hắn bị bộ giáp thao túng chẳng hạn. Trần Lạc lại nói:

“Hay là đợi tới khi nào Mễ Phạn lên tới cấp vương rồi lại bói cho ta một quẻ, xem xem là ảnh hưởng tốt hay ảnh hưởng xấu đã.”

Chỉ còn khoảng 1 tháng nữa là Mễ Phạn đạt tới được cấp vương rồi, bây giờ Mễ Phạn không biết, không có nghĩa là khi Mễ Phạn đạt cấp vương thì Mễ Phạn vẫn không biết nha. Trong lòng Trần Lạc thầm nghĩ, nếu như bây giờ hắn không đi tìm liền nhỡ đâu trong khoảng thời gian này, bộ giáp bị những người khác lấy mất hoặc là bị lạc mất vì những nguyên nhân khác thì sao. Đến lúc đó hắn có muốn tìm cũng khó khăn biết bao. Nhỡ đâu việc này dẫn tới chuyện hắn bỏ lỡ cơ duyên trời ban này thì sao?

Nếu như hắn có được bộ giáp thì hắn còn có khả năng giải trừ được nguyên nhân dẫn tới ngày tận thế. Đây chính là chấp niệm đời này của Trần Lạc, vậy nên trong lòng Trần Lạc cảm thấy rất ngứa ngáy. Lúc cần quyết đoán mà không quyết đoán thì mọi chuyện sẽ loạn hết lên mất. Sau khi do dự một lát, Trần Lạc vẫn quyết định bây giờ liền đi tìm. Trần Lạc xoa xoa đầu Mễ Phạn. Sau khi nhìn thấy Trần Lạc đi, Mễ Phạn liền nằm xuống, tiếp tục giấc ngủ trưa của bản thân.

Thấy dáng vẻ thả lỏng của Mễ Phạn, Trần Lạc cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Sau khi ra khỏi phòng, Trần Lạc trực tiếp dùng trục xuất hư không đi tới bên bờ biển. Quả nhiên những sinh vật biển rất nghe lời, không có một ai đi mất cả. Đợi lần sau hắn quay lại rồi lại để Triệu Tử Ý liên kết tâm linh với những sinh vật biển này sau vậy. Trần Lạc gọi rùa biển tới.

"Nơi đó ở hướng nào vậy, đại khái cách đây bao xa?”

Rùa biển nói:

“Ở hướng tây, nếu ta dùng hết sức để bơi thì mất đại khái khoảng 3 ngày.”

Trần Lạc nhẩm tính với tốc độ của rùa biển, vậy thì đây có lẽ là ở Bắc Mai Châu à. Trần Lạc tóm lấy mai của rùa biển, chỉ trong chớp mắt, hai người họ đã xuất hiện ở nơi cách đó 3000 km. Trần Lạc nhẩm tính bây giờ khoảng cách xa nhất mà hắn có thể dùng hành tẩu hư không đi tới là khoảng 18000 dặm, nghĩa là 9000 km. Nhưng bây giờ hắn còn đem theo rùa biển, lượng dị năng hắn cần tiêu hao cũng tốn gấp đôi, thế nên hắn chỉ có thể đi khoảng 9000 dặm. Nhưng mà hắn cũng không thể tiêu hao hết dị năng ngay lập tức được. Sau khi Trần Lạc và rùa biển biến mất, những sinh vật biển khác tròn mắt nhìn:

“Hải Vương không hổ danh là Hải Vương, thật sự là thần linh giáng thế mà.”

Đến rùa biển cũng cảm thấy cực kì kinh ngạc, chỉ trong vòng một cái chớp mắt mà thôi, vậy mà nó có thể đi xa như vậy rồi ư? Rùa biển càng trở nên nịnh nọt, Trần Lạc nói:

"Ừm, cõng ta bơi đi.”

Trần Lạc nằm trên mai rùa của rùa biển, hắn bắt đầu hưởng thụ gió biển thổi, đồng thời khôi phục lại dị năng. Hắn không dùng trân châu của Ngưng Sương, thứ này hạn chế số lần sử dụng, thế nên hắn định để dành cho những tình huống gấp gáp cần thiết mà không còn dị năng thì dùng sau. Mặc dù đầu óc của rùa biển không thông minh nhanh nhẹn cho lắm, nhưng mà nó có cảm giác về phương hướng rất tốt, thế nên sẽ không lo lạc đường.

Khoảng 3 giờ sau, Trần Lạc lại dẫn rùa biển theo, dùng hành tẩu hư không đi thêm 3000 km. Hành trình của họ đã đi được 1 nửa già. Rùa biển lại bơi thêm khoảng 2 tiếng nữa, thì bỗng nhiên trước mắt họ xuất hiện một con thuyền to lớn dài hơn trăm mét. Do con thuyền thiếu sự bảo dưỡng và bảo trì nên trên thân thuyền có không ít vết thủng. Trần Lạc bỗng cảm thấy vui vẻ, bọn họ muốn vượt biển ư? Kẻ không biết thì không sợ, nếu khoảng cách ngắn thì còn có chút hy vọng cho những người vượt biển, chứ nếu đi khoảng cách xa như vậy thì cơ hội sống sót của những người đó rất mong manh.

Không đúng, Trần Lạc bỗng nhiên nghĩ tới có 1 nửa số sinh vật biển đi họp mất tiêu rồi, thế nên những người sống sót trên con thuyền này biết đâu thật sự có thể an toàn cập bến thì sao. Trên thuyền có một người đàn ông da trắng, hắn vẫn luôn dùng kính viễn vọng liên tục quan sát xung quanh. Sau khi nhìn thấy ở xa xa có một người đang ngồi trên lưng một con rùa cỡ lớn thì hắn kinh ngạc hô lên:

"Trời ơi, thượng đế của tôi ơi, đó là người gì vậy?”

Vào đúng lúc này, trên thuyền bỗng cảm nhận được một cơn rung chấn rất mạnh, đột nhiên có vô số hải tảo to dài cuốn chặt lấy thân thuyền, kéo cả con thuyền chìm sâu vào trong lòng biển. Những người sống sót trên thuyền hoảng sợ luống cuống chân tay, bọn họ muốn cắt những nhánh tảo biển này đi, nhưng mà không thể nào làm được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!