Trần Lạc mở to mắt nhìn con thuyền to lớn đó chìm sâu xuống đáy biển, nhưng mà hắn không hề động tay cứu. Hắn chẳng có hứng thú làm vậy. Nếu như không phải do thủy quái ở đây kiêng dè sức mạnh của rùa biển, thì có khi bọn chúng cũng tới gây sự với Trần Lạc rồi. Trần Lạc lại dùng một lần hành tẩu hư không nữa, hắn trực tiếp xuất hiện bên bờ biển. Rùa biển ngại ngùng nói:
"Hải Vương đại nhân, nơi đó chính là khu vực xung quanh đây. Nhưng còn cụ thể ta đã phát hiện ra thứ tròn vo đó ở đâu thì ta quên rồi.”
Trần Lạc nhìn, đây là một bãi biển dài cả chục dặm. Trần Lạc nhàn nhạt nói:
"Tìm đi, dù có phải đào ba thước đất cũng phải tìm ra nó cho ta.”
Trùng hợp là lúc này bên bờ biển cũng có một đàn rùa biển, hai mắt rùa biển lớn sáng lên:
"Để ta bảo mấy đứa nhóc cùng tìm giúp ta.”
Trần Lạc gật gật đầu. Trên bờ cũng có không ít những người sống sót đang bắt hải sản, sau khi bọn họ thấy Trần Lạc đứng trên một vật thể gì đó to lớn đi về bờ, tất cả đều trợn tròn mắt.
“What?”
Rõ ràng rùa biển chính là một con quái vật biển lớn, thực lực của nó rất đáng sợ, vậy mà lại có con người dám đứng trên đỉnh đầu của nó. Rùa biển kêu một tiếng dài, những con rùa biển con xung quanh đây nghe thấy tiếng gọi liền lập tức chạy tới nơi. Mấy con rùa biển nhỏ vừa nhìn chằm chằm Trần Lạc, vừa nghe lão đại dạy bảo. Với đầu óc đơn giản của chúng nó, chúng nó không thể hiểu được lí do vì sao Trần Lạc lại xuất hiện ở đây. Quái vật biển tới, những người sống sót ngoại quốc ở ven bờ kia đều nhanh chóng tản đi, trốn ở nơi rất xa. Có những người có lá gan to thì lại âm thầm đáng giá Trần Lạc từ xa. Trần Lạc lập tức tiến lên dọn dẹp hiện trường để tránh ảnh hưởng tới bản thân hắn. Sau khi lục soát 2 tiếng đồng hồ, đám rùa nhỏ không có thu hoạch được gì cả. Kể cả rùa biển vương đích thân ra tay tìm, dùng cả mùi để truy tìm nhưng cũng không tìm ra.
…
Trần Lạc mím môi, nhất định có thể tìm được.
Bởi vì Mễ Phạn từng nhắc nhở, tìm không thấy cũng có ảnh hưởng gì đâu?
Cho nên, lần này bản thân chắc chắn có thể tìm được.
Trước đó, vẫn luôn tìm kiếm trên bãi cát ngoài biển, có khả năng chiếc mũ giáp đã bị chôn sâu trong cát do thủy triều dâng cao.
Trần Lạc lớn tiếng nói:
“Đào cho ta.”
Hải Quy Vương ngay lập tức đem mệnh lệnh này của Trần Lạc truyền xuống dưới.
Rùa nhỏ lập tức cử động tay chân, bắt đầu đào.
Rùa lớn cũng lao tới tham gia, đào sâu như máy xúc.
Nhìn thấy một màn này, Trần Lạc sửng sốt, nhớ tới một cảnh tượng.
Thời điểm khi quái vật đến, cũng là dạng như này, đào sâu xuống đất ba thước để làm gì đó.
Chắc chắn không phải là đang đào hang mà là đang tìm kiếm thứ gì đó.
Lúc ấy Trần Lạc không biết bọn chúng đang tìm kiếm cái gì, nhưng bây giờ lại nảy sinh một ý nghĩ.
Có phải là tìm kiếm áo giáp giống như ta không?
Bộ giáp này là bảo vật vô giá sao?
Đời trước Trần Lạc chỉ từng nhìn thấy tấm giáp ngực, những bộ phận khác thì chưa nhìn thấy.
Trần Lạc lo lắng những người sống sót sẽ ảnh hưởng đến bản thân nên quyết định dọn dẹp hiện trường.
Phải chăng lũ quái vật cũng sợ con người sẽ tìm được gì nên cũng chọn cách dọn sạch nơi này?
Cho đến khi Trần Lạc trực tiếp chôn bản thân, lũ quái vật vẫn không ngừng tìm kiếm.
Rốt cuộc quái vật đã xuất hiện như thế nào?
“Tìm được rồi, tìm được rồi.”
Trong lúc Trần Lạc đang trầm tư suy nghĩ, rùa lớn phát ra một tiếng kêu hưng phấn.
Trần Lạc mừng rỡ, sử dụng hư không đi lại liền đi đến trước mặt rùa lớn, nhìn thấy một vật thể hình tròn phủ đầy cát vàng.
Rùa lớn hưng phấn nói:
“Cái này cùng mùi bên trong giày giống hệt nhau.”
Trần Lạc cầm lên, đổ hết nước ra, lập tức bắt đầu lau chùi.
Cát vàng và nước bùn trên vật thể hình tròn dần được cọ rửa, lộ ra hình dáng ban đầu của vật thể.
Quả nhiên đó là một chiếc mũ giáp màu tím.
Đồng tử của Trần Lạc co rút lại, toàn bộ chiếc mũ giáp có kích thước khoảng ba mươi xen ti mét, trên đỉnh của mũ còn có một cái lỗ rách có kích thước khoảng mười xen ti mét.
Theo những gì được biết thì tất cả các bộ phận của bộ giáp đều còn nguyên vẹn ngoại trừ chiếc mũ giáp.
Chẳng lẽ chủ nhân của bộ giáp này đã bị một sinh vật nào đó có thực lực mạnh mẽ đánh vỡ mũ giáp nên mới chết bất đắc kỳ tử?
Nếu thực sự có chủ nhân của bộ giáp này thì hắn ở đâu?
Đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng, Trần Lạc không rét mà run.
Các loài động vật biển, bao gồm cả Hải Cơ, đã nuốt phải một loại thịt thần bí nào đó, dẫn đến tiến hóa thần bí, tốc độ tiến hóa nhanh hơn nhiều so với con người.
Chẳng lẽ cái gọi là thịt đó, chính là của người này?
Hắn bị nổ tung, thịt nát xương tan bay tung tóe, nhưng chỉ là thịt thôi mà hải sản có thể thăng cấp lên cấp Vương sao?
Thậm chí cả Bạch Hạo cũng có thể đột phá đến cấp Hoàng.