Pháp Vương cũng từng ăn thịt hải sản, nhưng không phải bản thân hải sản mới có được sức mạnh này, mà là do trong cơ thể hải sản có những chất thần bí chưa được tiêu hóa hết.
Người đó phát nổ, nhưng áo giáp quá cao cấp, dẫn đến rải rác khắp mọi ngóc ngách.
Vậy Ngưng Sương thì sao, Ngưng Sương rất khác biệt, cô thăng cấp mà không có bất kỳ đau đớn nào, cũng không có khuynh hướng muốn giết người.
Đây cũng chỉ là suy đoán của Trần Lạc, Trần Lạc không dám đưa ra kết luận.
Tiếp tục nhìn vào chiếc mũ giáp.
Trên vị trí trán của mũ giáp có đính một khối đá quý màu đen kịt.
Ngoài ra còn có một khối đá quý màu đỏ ở giữa tấm giáp ngực.
Trần Lạc nhịn không được mà đưa tay chạm vào đá quý.
Một chuyện kỳ diệu đã xảy ra, khối đá quý vốn dĩ màu đen, nhưng khi bị tay Trần Lạc chạm vào, lập tức có một luồng ánh sáng lóe lên.
Cái quái gì vậy?
Ngay khi Trần Lạc định chạm vào nó lần nữa, khối đá quý đen kịt đột nhiên phát sáng, từ bên trong vang lên một giọng nói hưng phấn.
“Hét lên đi, kha lầu thích.”
Trần Lạc mở to hai mắt, nhìn chiếc mũ giáp với vẻ khó tin.
Trần Lạc đã sống chung với quái vật được bảy năm nên thường xuyên nghe thấy ngôn ngữ của bọn chúng.
Đây chính là ngôn ngữ của quái vật.
Trần Lạc tự lẩm bẩm:
“Cái quái gì vậy.”
Giọng nói của quái vật tiếp tục phát ra từ trong đá quý.
Mặc dù Trần Lạc nghe không hiểu bọn chúng nói cái gì, nhưng hắn có thể hiểu được sự thay đổi trong giọng điệu.
Đầu tiên là phấn khích, sau đó là lo lắng và cuối cùng là nghi ngờ.
Trần Lạc có cảm giác như vừa mở ra một chiếc hộp Pandora.
Ở nhà đã là sáng sớm.
Mễ Phạn đang ăn sáng thì cá khô nhỏ trên tay rơi xuống đất.
Mễ Lạp nghi ngờ hỏi:
“Làm sao vậy?”
Mễ Phạn đắm chìm trong suy nghĩ.
Mễ Phạn căn bản không cảm nhận được gì, cũng không thể nhìn thấy chuyện gì sẽ xảy ra, trước mắt giống như có một tấm màn che khuất lại.
Trần Lạc mở tấm màn ra và Mễ Phạn đã nhìn thấy chuyện gì sẽ xảy ra.
Mễ Phạn thấp giọng nói:
“Tương lai không xa, sẽ có một thảm họa ập đến.”
“Không xa lần này là bao lâu đây, đừng quấy rầy ta, để ta tính toán.”
Trần Lạc ngã nhào xuống đất, toàn thân cảm thấy lạnh lẽo.
Khối đá quý đen kịt này có khả năng liên lạc.
Trần Lạc không nghĩ tới vân còn có loại đá quý này tồn tại, căn bản hắn chưa từng nghe nói qua.
Trần Lạc lẩm bẩm, nói:
“Quái vật sẽ không định vị ra được căn cứ này phải không?”
Trần Lạc nhìn vào tay mình:
“Nếu như là vậy thì ta tự tay mở chiếc hộp Pandora.”
Đời trước, thời điểm quái vật đến là 5 năm sau tận thế.
Phải chăng 5 năm sau, có người đã tìm thấy chiếc mũ giáp này, tò mò chạm vào đá quý, từ đó dẫn đến sự xuất hiện của quái vật?
Mà ta lại tự tay đẩy khoảng thời gian này sớm hơn thời hạn một cách đáng kể?
Liệu có loại khả năng, nếu như ta không tìm thấy chiếc mũ giáp, không kích dộng đá quý, quái vật cả đời cũng sẽ không thể tìm được vị trí?
Sắc mặt Trần Lạc dần dần bình tĩnh trở lại, hai bàn tay nắm chặt.
Đến thì đến đi.
Vừa hay tinh thể không có nhiều, tài nguyên để thăng cấp cũng không có.
Tại sao Trần Lạc lại có lòng tin bản thân có thể sống sót vượt qua tận thế, mặc dù cũng không chắc chắn lắm.
Bởi vì quái vật không phải đến cùng một đợt mà là thành từng đợt riêng biệt, phân thành từng lớp, từ yếu đến mạnh.
Cho đến càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, cho dù Trần Lạc có là cấp Hoàng cũng chỉ có thể chạy trốn.
Hơn nữa, việc quái vật đến có phải là dựa vào khối đá quý này hay không cũng chỉ là suy đoán của Trần Lạc.
Sau khi tìm được mũ giáp, Trần Lạc bắt đầu bình tĩnh dạo quanh thành phố.
Trong vòng ít nhất một tháng sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Khi đến bãi biển nơi những nhóm hải sản tụ tập, Trần Lạc nhận được tin tức từ Triệu Tử Ý.
“Mễ Phạn đang tìm ngươi.”
Mễ Phạn đang tìm ta? Có phát hiện gì sao?
Trần Lạc không quan tâm đến hải sản nữa mà đi thẳng về căn cứ.
Trở lại căn cứ, nhìn thấy Mễ Phạn, Trần Lạc liền vội vàng hỏi:
“Mễ Phạn, có phát hiện gì không?”
Sắc mặt Mễ Phạn thay đổi, nghiêm túc nói:
“Ừm, ta cảm giác được khoảng một năm nữa sẽ có tai họa xảy ra.”
Một năm?
Tin xấu là quái vật thực sự đã đến sớm rồi.
Tin tốt là bọn chúng chưa đến ngay, còn khoảng một năm nữa để chuẩn bị.
Trần Lạc mỉm cười, một năm sau sẽ là thời điểm cả con người và hải sản đều xuất hiện cấp Vương.
Trong hai năm còn lại, sức mạnh của những người sống sót vẫn luôn dậm chân tại chỗ bởi vì không có tinh thể.
Ngay cả khi thu nhận được tinh thể cấp Vương, thì đối với cấp Vương mà nói, hiệu quả tăng lên cũng không lớn.
Mễ Phạn kỳ quái nói:
“Trần Lạc, ngươi dường như đã biết chuyện này từ lâu?”
Trần Lạc cười nói:
“Ngươi là Mễ Phạn Đại Ma Vương, ta là Thời Không Đại Ma Vương.”
Ta của bây giờ không phải là ta của đời trước, đã có thể nắm giữ cùng lúc song dị năng là không gian và thời gian.
Sức chiến đấu cũng không thể so sánh với lão Lục đời trước chỉ biết chạy trốn, dưới tay ta còn có căn cứ cực kỳ hùng mạnh.
Đến đây đi, ta tuyệt đối sẽ không chạy trốn.