Trần Lạc mang theo Mễ Phạn đi nhìn Ngưng Sương một chút.
Ngưng Sương là người duy nhất thăng cấp mà không hề đau đớn.
Để cho ta nhìn rõ, nàng tiên cá ngươi rốt cuộc có điểm gì khác biệt.
Trần Lạc để Hải Cơ nhìn Phong Nguyệt, cũng không hẳn là giam cầm, chỉ là trông giữ, mặc dù Hải Cơ không thích cô nhưng cũng không gây khó dễ cho cô.
Ngưng Sương mãi mới gặp được một đồng loại, đương nhiên muốn làm bạn với cô.
Thế nhưng Phong Nguyệt không hề cảm kích chuyện này.
Trong lòng cô tràn ngập sự ghen tị, người nào cũng đẹp hơn cô rất nhiều.
Không ai có thể xinh đẹp hơn cô.
Nếu không phải thực lực của mình không cho phép thì cô thực sự muốn giết Hải Cơ và Ngưng Sương.
“Mau nếm thử đi, cái này ăn ngon lắm, ta đã cầu xin chị Ngọc làm thêm một phần.”
Ngưng Sương bưng một bát ức bò cà chua, đồ ngon như vậy đương nhiên muốn chia sẻ cho bạn bè rồi.
Phong Nguyệt lại không hề hưởng ứng, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn mà đẩy ức bò cà chua xuống đất.
Một âm thanh vỡ vụn vang lên.
Ngưng Sương sửng sốt, sống mũi cay cay:
“Sao ngươi có thể làm như vậy, thật quá đáng.”
Phong Nguyệt hừ lạnh một tiếng:
“Ta không ăn, tránh ra đi, chướng mắt.”
Ngưng Sương cũng tức giận:
“Là ta hèn hạ, không chơi với ngươi nữa.”
Phong Nguyệt khinh thường, chơi? Trò trẻ con.
“Bụp” một tiếng, Hải Cơ tặng cho Phong Nguyệt một cái tát mạnh:
“Ai cho ngươi dám ném bát như vậy, không muốn ăn thì nhịn đi.”
Phong Nguyệt ôm mặt, có chút sợ hãi và oán hận nhìn Hải Cơ, Hải Cơ không giống như Ngưng Sương, ra tay cực kỳ độc ác.
Trần Lạc và Mễ Phạn đi đến.
Sắc mặt Hải Cơ lập tức trở nên dịu dàng:
“Em trai tới rồi.”
Phong Nguyệt gượng cười:
“Hải Vương đại nhân, để ta đi theo ngài đi.”
Mễ Phạn tiếc nuối nhìn ức bò cà chua vương vãi trên mặt đất:
“Thật lãng phí.”
Phong Nguyệt không vui nhìn Mễ Phạn, ngươi trách ta sao?
Phong Nguyệt đột nhiên cảm thấy một bóng đen đến gần mình, ngay sau đó mũi cô bị đánh một nhát.
Trần Lạc vẻ mặt vô cảm, hung hăng đấm mạnh vào mũi Phong Nguyệt.
Người phụ nữ này đúng là không biết tốt xấu.
Chỉ số EQ không liên quan gì đến IQ, và Ngưng Sương cũng có EQ thấp.
Nhưng mà Ngưng Sương không hề có ác tâm, thế mà Phong Nguyệt này lại là loại người chanh chua đanh đá.
Nhất định phải dạy cho Phong Nguyệt một bài học.
Hơn nữa, Trần Lạc mang Phong Nguyệt về là để nuôi dưỡng sao?
Muốn đánh cứ đánh, mỗi ngày đánh mười lần, khóc cho ta, khóc nhiều càng có nhiều trân châu.
Nếu Phong Nguyệt và Ngưng Sương có quan hệ tốt với nhau thì đúng là không dễ làm như vậy, ít nhiều cũng phải cho Ngưng Sương chút mặt mũi.
Nhưng nếu đã như này thì bản thân ta cũng triệt luôn đường sống của ngươi.
Phong Nguyệt không dám tin mà nhìn Trần Lạc, trông cô như sắp khóc, nhưng vẫn không khóc.
Này, còn không khóc phải không?
Trần Lạc lại tát cô một cái.
Phong Nguyệt cuối cùng cũng khóc nức nở, nói:
“Hải Vương đại nhân, ngươi đánh ta.”
Trần Lạc ngây người khi Phong Nguyệt rơi nước mắt.
Không phải trân châu.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Là khóc chưa đủ đau khổ sao?
“Chát, chát, chát, chát.”
Hải Cơ quan tâm hỏi:
“Em trai, có đau tay không, để ta làm cho.”
“Chát, chát, chát.”
“Hu hu.”
Phong Nguyệt gào khóc, nước mắt rơi xuống không ngừng.
Trần Lạc chỉ vào Phong Nguyệt:
“Trước kia cô đã tiêu hao rất nhiều dị năng sao?”
Trân châu là do dị năng ngưng tụ lại, không có dị năng, có khả năng sẽ không thể khóc ra được trân châu.
Hải Cơ lắc đầu:
“Không có.”
Trần Lạc trong lòng thầm mắng, hắn chỉ gặp qua một nàng tiên cá là Ngưng Sương, còn tưởng rằng nàng tiên cá nào cũng có năng lực thần kỳ như vậy.
Hóa ra chỉ có Ngưng Sương là đặc biệt.
Vậy thì Phong Nguyệt này còn có giá trị gì?
“Ta liều mạng với ngươi.”
Phong Nguyệt hét lên một tiếng, xung quanh cơ thể cô có một luồng khí xoay tròn với tốc độ cực nhanh, vô số luồng gió như lưỡi kim hướng về phía Hải Cơ.
Sắc mặt Hải Cơ trở nên lạnh lùng, trong mắt xuất hiện hai vòng xoáy nhỏ màu đen, dường như có lực hút cực lớn, hấp thu toàn bộ lưỡi kim gió vào trong mắt mình.
“Muốn liều mạng với ta, ngươi có thực lực này sao?”
“Đau khổ tra tấn.”
Năng lực tra tấn ban đầu là được chuẩn bị cho Ngưng Sương, nhưng giờ đây đã được sử dụng trên người Phong Nguyệt.
Có lẽ do bản thân Hải Cơ đã phải chịu đựng thu thiệt rất nhiều vì Ngưng Sương, thế nên giận cá chém thớt, cô ghét luôn cả nàng tiên cá Phong Nguyệt này.
Phong Nguyệt không ngừng lăn lộn trên mặt đất đầy đau đớn.
Trần Lạc ngượng ngùng nói:
“Chị, hỏi xem cô ta làm sao thăng cấp Vương, xem thử còn biết cái gì không.”
Sắc mặt Hải Cơ lập tức thay đổi, nhẹ nhàng nói:
“Được rồi, cứ giao cho ta.”
Trần Lạc lau mồ hôi đi ra ngoài, có vẻ như sức mạnh của Hải Cơ đã được cải thiện.
Chẳng lẽ là do lần trước hấp thu quá nhiều tử khí sao?
Hải Cơ đời trước thăng cấp lên cấp Vương không phải là nhanh nhất trong hải sản, nhưng so về năng lực chiến đấu thì ít nhất cũng đứng thứ 5 trong số hải sản.
Đời này còn tăng thêm ý nghĩ bảo vệ em trai, so với đời trước còn kinh khủng hơn rất nhiều.