Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 677: Chương 677: Không Có Cách

Nên giết hay không?

Mễ Linh có thể hiểu được suy nghĩ của bọn họ, nếu đổi lại là cô, vì miếng ăn, cộng thêm việc phải chịu đựng áp lực từ cuộc sống ở mạt thế, cuối cùng cũng sẽ tìm đến thành Hừng Đông để phát tiết.

Nếu không cho chúng ta sống, vậy các ngươi cũng đừng sống.

Không có đúng hay sai, chỉ là lập trường khác nhau.

Nếu chỉ là mấy nghìn người thì giết cũng chẳng sao, nhưng có thể đối phương là mấy chục, thậm chí là mấy trăm vạn người.

Người sáng suốt đều có thể nhận ra được lập trường của hai bên khác biệt nhau.

Nếu Trần Lạc giết, chưa nói đến người khác, chỉ ngay như mấy đứa nhỏ Mộng Âm, Triệu Tử Ý bình thường có thể đùa giỡn cợt nhả trước mặt Trần Lạc, cũng sẽ sợ Trần Lạc đến phát run.

Giết bọn họ không khó, nhưng Trần Lạc sẽ phải mất rất nhiều thứ.

Trần Lạc cười nói:

"Ta có biện pháp rồi, chúng ta đi tới các đại lục khác, hoặc là tìm một hải đảo là được, bọn họ muốn tìm chúng ta cũng chưa chắc đã có năng lực tìm được, đúng không?"

Hai mắt Mễ Linh sáng ngời:

"Ý hay."

Sau đó Mễ Linh lại thở dài, nếu được thì cô vẫn muốn giữ được càng nhiều người sống càng tốt, nhưng mà chính Trần Lạc cũng không có biện pháp, vậy thì cô có thể có biện pháp nào đâu.

Trần Lạc cười hì hì nói:

"Ta cho ngươi xem một cái bảo bối."

Trần Lạc lấy viên tinh thể của Ly Hỏa ra đưa cho Mễ Linh.

"Thứ này không có tác dụng quá lớn với ta."

Mễ Linh vui vẻ cảm ơn Trần Lạc.

Dường như nghĩ đến chuyện gì đó, sắc mặt Mễ Linh có vẻ nghiêm trọng.

"Phải rồi, trong khoảng thời gian này ta còn nhìn thấy một số người nước ngoài chạy tới đây, hình như là thám tử."

Một tên thám tử?

Trần Lạc ngẩn ra, hỏi:

"Là Du Tử và Tông Hùng à?"

Mễ Linh tỏ vẻ kỳ quái nói:

"Lúc ấy ta vô tình nhìn thấy hai tên Du Tử, bọn họ lén lút như đang tìm hiểu chuyện gì đó, ngươi cũng gặp được à?"

Nếu Mễ Linh không nói thì Trần Lạc cũng suýt chút nữa quên mất chuyện này.

Mạt thế trôi qua hơn hai năm, Du Tử và Tông Hùng liên thủ tấn công Long Quốc, nhưng mục đích chính không phải là vật tư.

Có cái đếch vật tư cho bọn họ cướp.

Mục đích chủ yếu là vì tinh thể.

Trong Du Tử có một người được xưng là đại tiên tri, người đó đã đưa ra kế hoạch tinh nhuệ, theo như kế hoạch thì toàn bộ tinh thể cao cấp sẽ dùng để ưu tiên cho một bộ phận tinh anh rất nhỏ, giúp những tinh anh này phát triển thực lực nhanh chóng, sau đó để những người này che chở cho người khác.

Cứ giết người một nhà là không được, cho nên bọn họ nhắm ngay đầu súng vào Long Quốc đất rộng người đông.

Bọn họ muốn cướp đoạt cả dị năng giả hệ quang minh và phụ nữ ở Long Quốc.

Cũng có thể nói đây là một kế hoạch tạo thần, dùng tinh thể cao cấp để cung cấp cho một số ít người đứng đầu, muốn dùng cách này để tạo ra một người xứng đáng làm thần.

Trong mạt thế, một cuộc chiến tranh thế giới đã nổ ra.

Nhưng đây là cuộc tàn sát trên quy mô lớn, còn phải hỏi xem tang thi có đồng ý cho bọn họ làm thế không?

Lúc ấy, Ly Hỏa đã đạt tới cấp vương, đối phương trực tiếp hành hạ tên đại tiên tri đó đến chết.

Du Tử và Tông Hùng cũng bị Long Quốc đuổi đi.

Cuối cùng Ly Hỏa cũng làm một chuyện có ích.

Nhưng Ly Hỏa đã bị Pháp Vương giết chết.

Trần Lạc cười nói:

"Chỉ là một đám làm trò xiếc thôi, không đáng sợ."

Mễ Linh cũng cười:

"Phải rồi, bạn bè đến có rượu ngon mời, kẻ địch đến có gậy gộc đánh."

Nếu không có mấy cao thủ cấp vương như Trần Lạc, Pháp Vương, Hải Cơ thì có lẽ Mễ Linh sẽ lo lắng.

Nhưng hiện giờ tinh anh trong số người còn sống cũng chỉ là bậc bảy, còn bậc tám bậc chín quá ít, cá biệt mới có mấy người.

Quân chủ lực chỉ là bậc năm bậc sáu, cho dù có mấy chục vạn người đến thì có ích gì đâu?

Nếu dám đến thành Hừng Đông thì bọn họ có thể khiến đối phương có đến mà không có về.

Trần Lạc nói:

"Ta còn có chuyện muốn nói, mọi người ở căn cứ này chuẩn bị rút lui đi, bắt đầu đi tới các lục địa khác, không thể cứ gây họa cho người một nhà được, phải đi tìm mấy căn cứ ở nước ngoài để gây họa cho bọn họ."

"Chúng ta lùng giết quá tay, hiện giờ tang thi cao cấp cũng không thấy đâu."

Tang thi cao cấp là chỉ tang thi đã đạt tới bậc sáu, những con tang thi này là quân chủ lực để thăng cấp lên bậc bảy.

Bởi vì người ở thành Hừng Đông lùng giết quá tàn nhẫn, cho dù là tang thi tiến hóa đến bậc bảy cũng không thể thoát khỏi móng vuốt của bọn họ, cho nên hiện tại không có nhiều tang thi bậc bảy lắm.

Cho dù để tránh mâu thuẫn hay là để phát triển nhanh chóng, thì việc di chuyển đến lục địa khác cũng là chuyện cần thiết phải làm.

Mễ Linh chần chờ nói:

"Nếu chúng ta đi rồi mà Du Tử và Tông Hùng lại đến thì phải làm sao đây, phần lớn quân tinh nhuệ đang ở căn cứ của chúng ta."

Trần Lạc xua tay:

"Nếu hai ba ngày nữa bọn họ đến thì chúng ta còn đợi được, nhưng nếu hai ba tháng sau bọn họ mới đến thì chúng ta cũng phải chờ hai ba tháng sau à?"

"Ta không có sức đợi bọn họ."

Mễ Linh kiến nghị:

"Nếu không chúng ta phái người đi giải quyết bọn họ, tiên hạ thủ vi cường, đến lúc đó xem bọn họ còn đến kiểu gì."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!