Trần Lạc im lặng suy nghĩ, cười lắc đầu nói:
"Đê bọn họ đến, danh tiếng của thành Hừng Đông không tốt, đến lúc đó ta ra mặt giải quyết để cứu vớt lại thanh danh."
Trong mắt Mễ Linh lộ ra vẻ sùng bái Trần Lạc, chỉ trò chuyện một lát đã quyết định được một trận chiến tranh đế quốc.
Nếu không có Trần Lạc, nói không chừng Long Quốc đã bị người khác xâu xé rồi.
Ngày hôm sau, Trần Lạc từ biệt Mễ Linh rồi đi tới chỗ Từ Thanh để thông báo cho các thành viên ở căn cứ chuẩn bị rút lui.
Sau khi thành Hừng Đông rời khỏi đây, nếu có ai đã đạt tới điều kiện muốn gia nhập vào căn cứ của bọn họ thì có thể đi tới bờ biển để tìm, bọn họ sẽ để lại một cứ điểm ở bờ biển.
Nếu có người nhặt được tinh thể cao cấp thì không thể lãng phí được, phải bảo bọn họ cất giữ, sau đó cứ đến cuối tuần Trần Lạc lại đến thu thập một lần.
Thăng cấp lên cấp vương, Trần Lạc chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể đi tới bất kỳ nơi nào trong phạm vi Long Quốc.
Trần Lạc lại đi tới chỗ Khương Thiên Thành, hắn đang thay thế vị trí cho Cẩm Nguyên Giang, thông báo cho bọn họ rút về.
Khương Thiên Thành đang mong được về, con gái của hắn còn đang ở tổng bộ.
Sau một ngày chuẩn bị, Trần Lạc và Từ Thanh, Khương Thiên Thành cùng nhau khởi hành đi về tổng bộ, sau đó tất cả mọi người sẽ cùng đi tới bờ biển.
Trần Lạc sờ cằm, có cần báo cho Đại Tráng một tiếng không nhỉ?
Chuyện này không cần phải báo, ta không bỏ đi vĩnh viễn không về, cùng lắm chỉ mất nửa ngày là về được rồi.
Phải rồi, chẳng phải một khoảng thời gian trước còn có người muốn lợi dụng Đại Tráng để đối phó với hắn hay sao?
Chuyện này đúng là buồn cười thật đấy, dùng đàn em của ta để đối phó với đại ca ta.
Trần Lạc lắc đầu, ngươi muốn đến đây biểu diễn hài kịch đúng không?
Trần Lạc không hỏi Đại Tráng định làm gì, hắn muốn xem xem Đại Tráng sẽ chọn cách nào, nếu như những người kia thật sự đến nhờ vả hắn thì hắn sẽ làm thế nào.
Hắn thật sự dẫn người đến giết Trần Lạc, hay là trực tiếp giết những người đó.
Đây coi như một bài kiểm tra.
Nhưng mà khả năng thứ nhất không lớn, dù sao Đại Tráng rất thông minh thức thời.
Lúc đi ngang qua một căn cứ, Trần Lạc chợt dừng lại, là cô ấy, thử xuống xem có thể giúp cô đi hay không.
Người này là một dị năng giả hệ phong đứng đầu, lúc trước đã hợp tác với Mễ Linh để đánh chết Ly Hỏa.
Mục Hồng.
Trần Lạc không muốn dây dưa lâu la, xuống giáp mặt hỏi, đi thì đi, không đi thì thôi, có nhiều một người cũng không ảnh hưởng gì.
Trần Lạc đang định dùng hành tẩu hư không đi xuống dưới, lại nghe thấy một giọng nói và một bóng người quen thuộc.
Là giọng nói đê tiện của Vạn Kiện Quy.
Mục Hồng đang nướng khoai lang đỏ trong ruộng trồng khoai.
Việc gieo trồng lương thực không quá khó khăn, ít nhất các lãnh đạo cao cấp trong một số căn cứ lớn vẫn thường xuyên được ăn rau dưa.
Chưa khó khăn quá như ba bốn năm sau.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao phần lớn dị năng giả tinh anh không lựa chọn gia nhập thành Hừng Đông.
Mục Hồng có làn da hơi rám nắng, khuôn mặt bình thường, có thể nhận ra cô là một người phụ nữ rất kiên nghị.
Mục Hồng nhàn nhạt nói:
"Xin lỗi hai vị, ở đây không có nhiều khoai lang đỏ lắm, cho nên ta không chiêu đãi hai vị, nếu có chuyện gì thì xin nói thẳng đi."
Người cùng đi với Vạn Kiện Quy là Thạch Cao Dương, hắn là một tên đàn em nhân loại của Đại Tráng.
Vạn Kiện Quy khinh thường nghĩ, ngươi cho rằng ta thèm khoai của ngươi chắc, đại ca ta có rất nhiều đồ ăn ngon, đã bao lâu rồi ngươi chưa được ăn thịt gà vịt cá?
Phải rồi, đã lâu rồi đại ca chưa cho ta ăn, lần này lập được công lao lớn, chắc chắn sẽ được thưởng rất nhiều đồ ăn ngon.
Vạn Kiện Quy nịnh nọt nói:
"Lần này ta đến đây là muốn liên hợp với chị Mục đây để cùng nhau tấn công thành Hừng Đông."
Mục Hồng ngẩn ra:
"Ngươi chán sống rồi à? Ngươi có thực lực này không?"
Vạn Kiện Quy và Thạch Cao Dương liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó nói cho Mục Hồng biết về sự tồn tại của Thi Hoàng.
Vạn Kiện Quy ra sức lôi kéo:
"Chúng ta đã thỏa thuận với mười mấy vị lão đại khác, còn có thêm một vị Thi Hoàng, ngươi nói xem có thể thành công được không?
Mục Hồng nhắc lại từ Thi Hoàng một lần.
Hiển nhiên, việc Thi Hoàng tồn tại khiến cho Mục Hồng kinh ngạc không thôi.
Mục Hồng quả quyết từ chối:
"Không được, nếu như thành công thì thực lực của Thi Hoàng nhất định sẽ tăng mạnh, trở thành mối nguy hiểm cực lớn với những người còn sống, ta không đồng ý."
Vạn Kiện Quy chậc một tiếng:
"Chị Mục à, sao ngươi lại không nghĩ đến lợi ích của chuyện này vậy? Để Thi Hoàng và thành Hừng Đông chó cắn chó, lưỡng bại câu thương, như vậy cả hai mối tai họa đều được giải quyết,"
"Chúng ta chỉ cần đứng ngoài xem bọn họ đấu đá nhau, làm ngư ông đắc lợi."
Ánh mắt Mục Hồng sáng lên, đúng thế, nếu như Thi Hoàng thắng thì cũng là thắng thảm, đến lúc đó bọn họ đi vào cắm một đao là được.