Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 680: Chương 680: Ý Đồ Xấu

Thạch Cao Dương nói:

"Đi thôi, đi gặp mặt Thi Hoàng một lần, sau đó bàn bạc xem nên đối phó với thành Hừng Đông thế nào."

Có người lo lắng nói:

"Như vậy có nguy hiểm quá không, ở đó có nhiều tang thi như thế, nhỡ đâu tên Thi Hoàng này có ý đồ xấu với chúng ta thì phải làm sao đây?"

Mục Hồng chậm rãi nói:

"Hay là thế này, bảo Thi Hoàng đi ra một mình để gặp mặt chúng ta, nếu như ngay cả chuyện này mà nó cũng không dám làm thì không cần phải đối phó với thành Hừng Đông nữa."

"Ngoài ra, còn phải xem xét tình hình, nếu có thể trực tiếp giết chết Thi Hoàng thì càng tốt."

"Giữa chúng ta và thành Hừng Đông có mâu thuẫn thế nào cũng chỉ là nội đấu, không thể giúp đỡ tang thi được, nếu xem xét kỹ thì Thi Hoàng mới là mối uy hiếp lớn hơn thành Hừng Đông."

Trong lòng Mục Hồng rất bất mãn với cách làm của thành Hừng Đông, ngươi đã lôi kéo hết các tinh anh đến chỗ mình rồi, làm như thế là có ý gì?

Muốn làm hoàng đế chân đất à?

Như vậy có còn nghĩ đến người khác không?

Một con đường sống cũng không để cho người khác sống.

Cứ như vậy, để sau này những người khác đều chết sạch bách, chỉ còn lại một mình thành Hừng Đông các ngươi thôi hả?

Nhưng ít ra thì thành Hừng Đông không ăn thịt người, còn tang thi thì ăn người, nếu thực lực của Thi Hoàng quá mạnh, bọn họ không thể nào giải quyết được, thế thì tiêu đời.

Thạch Cao Dương kinh ngạc:

"Thi Hoàng rất mạnh, đàn em của nó đã là bậc tám rồi, có khi nó còn lên tới bậc mười."

Mục Hồng cười lạnh:

"Cũng có khả năng nó chỉ là bậc chín, không dấu gì mọi người, ta cũng là bậc chín, đến lúc đó ta sẽ ra thử một chút, nếu nó là bậc chín thì nhân lúc còn sớm nên tiêu diệt nó luôn."

Có người phản đối:

"Không được, chúng ta còn đang chờ nó đi đối phó với thành Hừng Đông cùng với chúng ta."

Mục Hồng nói thẳng:

"Nếu ngay cả chúng ta cũng có thể giết chết nó được, vậy thì nó có thực lực gì mà đòi đối phó với thành Hừng Đông?"

Mọi người ngẫm lại cũng thấy đúng, để Mục Hồng đi thăm dò, có chọc giận Thi Hoàng cũng là do Mục Hồng chịu trận.

Nhưng chuyện Mục Hồng có thực lực bậc chín vẫn khiến mọi người giật mình.

Tất cả bọn họ, trừ Vạn Kiện Quy ra thì mới đến bậc tám.

Mạnh hơn một bậc là có thể áp chết người.

Vạn Kiện Quy liên tiếp tâm linh với một tên đàn em của Đại Tráng, lập tức thông báo gặp mặt cho Đại Tráng.

Đại Tráng không hề do dự, lập tứ đồng ý.

Một đám cặn bã, chỉ cần một mình ta là có thể giết chết toàn bộ bọn họ.

Cho dù có xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì hắn cũng có thể cố chống đỡ đến lúc Bụi Gai dẫn tang thi đến đây.

Mục Hồng và Đại Tráng quyết định địa điểm gặp mặt là một khu đất trống trải gần bờ sông, ở xung quanh không có vật gì che lấp.

Thời gian gặp mặt là ban đêm.

Lúc chuẩn bị gặp mặt, Mục Hồng và đám lão đại khác thu được tin tức kinh người, toàn bộ các căn cứ phụ thuộc của thành Hừng Đông đã rút lui về.

Mỗi căn cứ có hơn một nghìn người, đang khuân vác đồ vật như là muốn rút lui.

Bọn họ muốn làm gì?

Có chuyện gì sao?

Tuy không thể hiểu nổi, nhưng thời gian hẹn trước với Thi Hoàng sắp đến, cho nên không có ai kịp đi tìm kiếm nguyên nhân.

Trần Lạc vuốt cằm, đến tận bây giờ mà Đại Tráng vẫn chưa nói ta cho biết chuyện này, chẳng lẽ hắn muốn dùng những người này để đối phó với ta?

Đại Tráng ơi Đại Tráng, ngươi đừng có khiến cho ta thất vọng đấy.

Nếu lại bồi dưỡng lại một tên khác thì không còn kịp nữa rồi.

Đại Tráng đứng ở bờ sông, chắp tay sau lưng, nghe thấy động tĩnh lập tức quay người lại nhếch miệng cười:

"Các ngươi đến rồi à?"

Đây là lần đầu tiên đám người Mục Hồng nhìn thấy Đại Tráng, lập tức âm thầm đánh giá hắn.

Thân hình Đại Tráng cường tráng, quần áo ngay ngắn, rõ ràng đã gội đầu rồi.

Biểu tình trên mặt phong phút, nếu không phải đôi mắt của hắn màu hồng thì đúng là không thể nhận ra đây là một con tang thi.

Vạn Kiện Quy đã biết Thi Hoàng là đàn em của Trần Lạc, cho nên tự động đứng lên phía trước.

Đại ca đã dặn dò Thi Hoàng rồi, có giết ai cũng sẽ không giết ta.

Chúng ta là người một nhà.

Mục Hồng chắp tay nói:

"Thi Hoàng đại nhân, trước khi đi đối phó với thành Hừng Đông, chúng ta có thể đánh một trận nho nhỏ hay không, vừa hay để ta xem xem thực lực của ngươi đến đâu?"

Đánh một trận?

Nụ cười trên mặt Đại Tráng đột nhiên trở nên lạnh lẽo:

"Không cần, hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết."

Những người khác kinh ngạc, sao lại thế này?

Chỉ có một mình Vạn Kiện Quy là không ngạc nhiên, mẹ nó, đúng là buồn cười, bảo đàn em đi đối phó với đại ca của người ta, không biết đầu óc các ngươi thế nào?

Trần Lạc cũng không nói cho Đại Tráng, hắn muốn xem xem Đại Tráng sẽ làm như thế nào.

Chứ nói cho Đại Tráng, đấy, Vạn Kiện Quy là người một nhà, vậy chẳng phải đang nói bản thân hắn đã biết hết mọi chuyện rồi sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!