Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 681: Chương 681: Thanh Kiếm

Đại Tráng cười lạnh xong, thân thể chợt biến đổi, đôi tay biến thành móng vuốt như vuốt chim ưng, hung hăng vồ về phía dám người Mục Hồng.

Vạn Kiện Quy ngẩn ngơ nhìn, không cần phải sợ, là người một nhà.

Vạn Kiện Quy run bần bật.

Thi Hoàng đại nhân, ngài biểu diễn quá mức rồi, sao nhìn có vẻ như ngươi muốn xét nát cả ta vậy?

Ngươi thu liễm lại một chút, chúng ta là người một nhà đấy.

Trong lúc nguy cấp, Vạn Kiện Quy hét lớn một tiếng:

"Người kiếm hợp nhất."

Giây tiếp theo, Vạn Kiện Quy đột nhiên biến thành một thanh kiếm sáng lấp lánh ánh bạc.

Người là kiếm, kiếm cũng là người.

Trong thanh kiếm bạc truyền tới giọng nói của Vạn Kiện Quy:

"Thi Hoàng đại nhân, cầm lấy ta, xông lên giết chết bọn họ."

Đại Tráng đột ngột dừng bước, từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người có thể biến thành kiếm, cho nên cực kỳ kinh ngạc.

Thanh kiếm bạc nhảy nhót hướng về chỗ Đại Tráng, Đại Tráng cũng cầm lấy theo bản năng.

Đại Tráng vui vẻ không thôi, đây là lần đầu tiên hắn có được vũ khí.

Đám người Mục Hồng trợn tròn mắt, thì ra là thế, chẳng trách Thi Hoàng vừa đến đã muốn giết chết bọn họ, hóa ra trong số bọn họ có một tên phản bội này.

Mục Hồng lạnh giọng nói:

"Xông lên, mọi người cùng nhau xông lên."

Từ lúc Đại Tráng nói muốn giết chết bọn họ, tuy Mục Hồng rất kinh ngạc, nhưng cô đã bắt đầu tích tụ năng lượng.

"Bốn cột gió lốc."

Bốn phía xung quanh Đại Tráng đột nhiên xuất hiện bốn cột gió lốc, không ngừng xoay tròn, dùng tốc độ cực nhanh chóng để cuốn về phía Đại Tráng.

Cuồng phong tạo ra áp lực đè Đại Tráng lại, giống như người đi trong thời tiết giông tố, ngược gió mà đi, làm cho tốc độ của Đại Tráng bị giảm xuống.

Không có ai là kẻ ngu dốt, những người khác cũng nhân cơ hội này để phát ra đủ các chiêu thức.

Đại Tráng bị trói trong bốn cột gió lốc, tốc độ của hắn giảm xuống, cho nên không thể lập tức tránh thoát được, chỉ có thể đứng im chịu đủ loại dị năng đánh vào người.

Sắc mặt Đại Tráng dữ tợn kinh khủng, được lắm, đúng là ta đã coi thường các ngươi rồi, không ngờ các ngươi phối hợp với nhau có thể ngăn cản ta được.

Đáng tiếc, cũng chỉ là ngăn cản ta mà thôi, Đại Tráng ta tên thật là Thiết Tráng.

Ưu điểm lớn nhất là cứng rắn.

Cuồng phong tàn sát bừa bãi, cộng thêm các loại dị năng, khiến cho đám người Mục Hồng không thể nhìn thấy rõ Đại Tráng đang đứng ở trung tâm cơn lốc.

Trong lòng Mục Hồng sốt ruột, có thể giết chết con tang thi đó không?

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cô đã phải tiêu hao mất gần một nửa dị năng.

Cho dù là bậc mười thì cũng sẽ bị thương.

Trong trung tâm cuồng phong truyền đến tiếng nói của Vạn Kiện Quy:

"Đau, đau, đại ca mau tới đi."

Vạn Kiện Quy chỉ là bậc bảy, cho dù có biến thành kiếm thì người vẫn bị tổn thương.

Đám người Mục Hồng nghe thấy câu đại ca mau tới đi, chỉ cho rằng hắn đang nói đến Thi Hoàng, chứ không hề nghĩ đến Trần Lạc.

Trần Lạc vuốt cằm, Tiểu Vạn hình như đúng là hệ kim loại, nếu không sao da mặt hắn lại vừa cứng vừa dày thế được?

Hình như vẫn còn một chút giá trị.

Trong cuồng phong, Đại Tráng giận dữ gầm lên một tiếng:

"Các ngươi đúng là đáng chết, quần áo của ta, khó khăn lắm vợ ta mới tìm được cho ta một bộ quần áo ngay ngắn."

"Các ngươi phải chết."

Đại Tráng đột phá từ trong vòng vây ra, tóc tai hỗn loạn, ánh mắt lạnh lùng:

"Các ngươi biết ta mất bao nhiêu lâu để xử lý kiểu tóc này không?"

Đám người Mục Hồng kinh ngạc phát hiện, ngoại trừ tóc tai hỗn loạn, quần áo rách nát, Đại Tráng không chảy một giọt máu nào cả.

Sao có thể như vậy được, cho dù là bậc mười cũng không thể mạnh đến tình trạng này được.

Chúng ta có thể giết chết nó không?

Thạch Cao Dương run bần bật nói:

"Thi Hoàng đại nhân, ta không động thủ, ta là đàn em của ngươi đấy."

Đại Tráng cười nhạo một tiếng, đàn em như ngươi có cho ta cũng không dám nhận.

Đại Tráng vung tay ném mạnh Vạn Kiện Quy về phía Thạch Cao Dương.

"Ngươi đúng là cái đồ phế vật, không có tác dụng gì cả."

Thạch Cao Dương bị Vạn Kiện Quy đập trúng, hét lên một tiếng, ngã xuống đất hộc máu mồm.

Vạn Kiện Quy cũng bị đau, nhưng hắn không dám kêu, chỉ biết ngậm miệng giả chết.

Đại Tráng xông về phía Mục Hồng, mà Mục Hồng nhất thời không thể dùng dị năng gió để trói buộc Đại Tráng lại được, bị Đại Tráng đá mạnh vào bụng một cái, bay ra ngược ra phía sau.

Mục Hồng bị đánh bay vài chục mét mới dừng lại, cô ôm bụng, sắc mặt đau đớn, nằm trên mặt đất không thể lập tức bò dậy được.

Đại Tráng lại giã khuỷu tay một cái, trực tiếp đánh hôn mê một tên bậc tám.

Một người hệ thân thể tức giận gầm lên một tiếng, lao về phía Đại Tráng, lại bị Đại Tráng tát một cái bay ra ngoài.

Những người còn lại rét run người, đây là một con quái vật, chỉ dựa vào mấy người bọn họ thì không thể làm gì con Thi Hoàng này được.

Những người này không thể so với Trần Lạc được, nhưng cũng là lão đại một phương, là cường giả đứng đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!