Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 682: Chương 682: Đứa Nhỏ Thông Minh Từ Bé

Hiện tại, tất cả tụ tập lại, vẫn không có sức lực đánh trả.

Vậy thì còn ai có thể đánh bại Thi Hoàng?

Đại Tráng âm hiểm nói:

"Ta còn tưởng các ngươi có bản lĩnh thế nào, kết quả chỉ có vậy thôi hả, có thể mà cũng dám tìm đại... Trần Lạc để gây sự?

"Ta gặp được hắn cũng chỉ có thể sợ đái ra quần chạy trốn, chạy chậm còn sợ bị giết chết, vậy mà các ngươi còn dám kéo ta đi chịu chết với các ngươi?"

"Nếu đã muốn chết như thế, để ta tiễn các ngươi một đoạn."

"Các ngươi hoàn toàn không biết gì về lực lượng của Trần Lạc cả."

Trần Lạc đứng bên cạnh nghe, không, đừng, đừng có ngừng, nghe thấy Đại Tráng ngươi khen ngợi như vậy làm ta ngại quá.

Trần Lạc đỏ cả mặt, cả người sung sướng, biết ngay Đại Tráng ngươi là kẻ thức thời.

Ta đã nói mà, đứa nhỏ này đã thông minh từ bé rồi.

Cho dù là hoàn cảnh này, nhưng đám người Mục Hồng vẫn hơi ngây ra, chẳng lẽ Thi Hoàng biết Trần Lạc cường đại, cảm thấy bọn họ hoàn toàn không có hy vọng giết được hắn, cho nên mới thay đổi lựa chọn, không giết được Trần Lạc nên đi giết bọn họ?

Nhưng mà Thi Hoàng đã mạnh như thế rồi, mà đối phương còn nói vậy, thế thì Trần Lạc sẽ mạnh đến thế nào?

Một tiếng kêu rên đánh thức đám người Mục Hồng, một người hệ nguyên tố bị Đại Tráng chộp lấy, sau đó trực tiếp xé nát.

Thạch Cao Dương hộc máu, run rẩy một hồi, cuối cùng cũng triệu hồi ra một con quái vật cao hơn hai mươi mét, cả người như được tạo nên từ tảng đá.

Ánh mắt Trần Lạc sáng lên, hắn là triệu hồi sư hắc ám?

Ngươi có thể không pahir chết.

Vừa hay, lúc nãy Vạn Kiện Quy đã liên hệ với Vưu, cho nên ta có lý do để hiện thân.

Thạch Cao Dương run rẩy chỉ huy:

"Ngăn cản nó lại."

Quái vật bằng đá không chút do dự mà lao về phía Đại Tráng.

Vạn Kiện Quy không trông cậy vào việc dùng quái vật bằng đá để giết chết Đại Tráng, chỉ hy vọng có thể kéo dài thời gian để hắn chạy trốn.

Mục Hồng thê lương hét to:

"Mọi người mau chạy đi, có thể chạy được mấy người thì cố mà chạy."

Quái vật bằng đá gầm lên một tiếng, sau đó ngồi xổm xuống, Đại Tráng chỉ cảm thấy chân mình bắt đầu trở nên nặng nề.

Thuật trọng lực.

Một cơn gió to thổi đến, có điều không phải nhắm vào Đại Tráng, mà là đám người Mục Hồng.

Dưới tác dụng của cơn gió, tốc độ của mấy người Mục Hồng đột ngột tăng lên.

Đại Tráng chỉ kịp giết chết bốn người, còn những người khác đã biến mất trong bóng đêm.

Đại Tráng rất tức giận, nhưng mà hắn cũng không thể làm gì được.

Quái vật bằng đá đã trở thành một đống phế tích.

Đại Tráng cười dữ tợn, hướng về phía Thạch Cao Dương đang bị trọng thương nên không thể chạy trốn được.

Trần Lạc mỉm cười hiện thân:

"Đại Tráng."

Đại Tráng sửng sốt:

"Đại ca, sao ngươi lại tới đây?"

Trần Lạc chỉ tay về phía Vạn Kiện Quy:

"Đây là người một nhà, vừa rồi hắn đã liên hệ ta."

Vạn Kiện Quy lập tức bò dậy:

"Đúng đúng đúng, đại ca, là người một nhà."

Đại ca?

Thạch Cao Dương nghe xong phát ngây người, Thi Hoàng vừa mới nói cái gì?

Ta có nghe nhầm không?

Thi Hoàng là đàn em của Trần Lạc?

Thạch Cao Dương không thể tin nổi, cũng không dám tin tưởng.

Thì ra là thế, thì ra là thế.

Ta cho rằng bản thân mình cơ trí muốn dùng Thi Hoàng để đối phó với thành Hừng Đông, bắt đầu từ lúc ấy kết cục của ta đã xong rồi.

Ta muốn dùng đàn em của người khác để đối phó với đại ca của đối phương.

Chẳng trách tất cả mọi người vừa tập trung lại hắn đã muốn giết chết chúng ta.

Thạch Cao Dương tự cho là bản thân thông minh, muốn lợi dụng Thi Hoàng, không ngờ Thi Hoàng cũng tương kế tựu kế một lưới bắt sạch bọn họ.

Ta như là thằng hề vậy.

Trần Lạc vỗ vỗ vào mặt Thạch Cao Dương, cười nói:

"Tiểu tử ngươi không tồi, trở về với ta, về sau luyện tập triệu hồi nhiều hơn chút."

Lại có thêm một công cụ người nữa, tên Thạch Cao Dương này đã là bậc tám, không biết có thể cung cấp cho hắn mấy viên tinh thể bậc chín.

Không được, tốt nhất là khiến hắn thăng cấp lên bậc chín.

Nào ngờ, Thạch Cao Dương đã sợ hãi nói:

"Ngươi muốn lợi dụng năng lực của ta để tạo bug?"

Sắc mặt Trần Lạc tối sầm, tát cho hắn một cái.

Nhãi ranh, ngươi đã biết quá nhiều rồi.

Đối với những người có khả năng triệu hồi, nếu như có Bug(), bọn họ sẽ chết một cách đột ngột.

(

)BUG: là những lỗi phát sinh không mong muốn trong quá trình phát triển game.

Ban đầu không mấy ai hiểu được điều này nhưng dần dần bí mật đó đã được lan truyền.

Khi Trần Lạc vừa nói như vậy, Thạch Cao Dương ngay lập tức hiểu, Trần Lạc muốn lợi dụng Bug của bản thân.

Trần Lạc không có việc gì, nhưng người triệu hồi như hắn có thể chết bất đắc kỳ tử!

Trần Lạc trong lòng thất vọng, tiện tay tát Thạch Cao Dương một cái:

“Làm sao ngươi lại biết nhiều như vậy.”

Nếu như biết rồi, nhiều nhất chỉ có thể bug 3 lần, không thể quá mười lần.

Hừ, chỉ có 3 lần thôi sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!