Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 685: Chương 685: Dù Sao Ta Cũng Là Thầy Của Ngươis

Ánh mắt Trần Lạc cong lên, muốn tìm vật khác để xác minh một chút, thế mà ngươi lại tự mình tìm đến cửa.

Tiểu Hồng cấp 5, con cháu của nó thì đại đa số đều là cấp 2, trong đó có một số nhỉnh hơn cũng chỉ đạt tới cấp 3.

Mà Peashooter này vốn dĩ đã là cấp 4.

Trần Lạc phớt lờ sự phản kháng của nó, cưỡng ép đẩy nó vào trong lối đi.

Mọi thứ vẫn diễn ra như trước.

Vậy thì tiếp tục tăng lên, thử xem lối đi này có thể chịu đựng được đến cấp mấy.

Trần Lạc muốn tìm một thành viên cấp 6, nhưng mẹ nó, thành viên cấp 6 thật sự rất khó, chỉ đành tìm một thành viên hậu cần.

Peashooter đã quay trở lại, lập tức bắn mạnh từng đợt về phía Trần Lạc.

Trong căn cứ của ta mà còn dám ra tay với ta?

Trần Lạc tát nó một cái, hai mắt nó nổi đom đóm rồi liền hôn mê bất tỉnh.

Sau khi tăng thêm cấp, ngay cả Tô Đại Trụ cấp 9 đã có thể tiến vào, và cuối cùng là Ngân Linh cũng có thể vào.

Ngân Linh đột nhiên nói:

“Đó là do khoảng cách, lối đi thứ nhất ta cảm thấy được đặt ở nơi rất xa, nhưng lối đi thứ hai lại rất gần.”

Có chút giống như hư không đi lại, nhưng đối với dịch chuyển không gian, Ngân Linh phải mất thời gian rất lâu mới có thể tạo ra được lối đi, nếu như dám sử dụng trong lúc chiến đấu, thì đến ngay cả bản thân chết như thế nào có khi cũng còn chả biết.

Trần Lạc nhìn về phía Ngân Linh, tự hỏi liệu học trò tốt có thể nắm vững hư không đi lại hay không, nếu như có thể thì chúng ta giao lưu trao đổi một chút.

Trần Lạc ho khan một tiếng, nói:

“Đến đây, học trò ngoan của ta, lúc đó ngươi sử dụng như thế nào, để ta thử xem có thể giúp ngươi cải thiện một chút hay không.”

Ngân Linh còn chưa kịp nói gì, căn cứ vào việc quan sát cảm nhận của mình, Trần Lạc đã chậm rãi sử dụng dị năng không gian.

Trần Lạc đã có thể nắm vững hư không đi lại, loại dịch chuyển không gian này, Trần Lạc còn không thể sao?

Trước đây chỉ là không nghĩ tới phương diện này.

Ngân Linh đang định nói gì đó thì Trần Lạc đã tự mình tạo ra một lối đi.

Lối đi này dẫn tới bờ biển, Trần Lạc trực tiếp đi vào, một giây sau, Trần Lạc đã xuất hiện ở bờ biển.

Ngân Linh đi theo sau.

Ngân Linh sắc mặt đỏ bừng, tràn đầy hưng phấn nói:

“Thầy, ngươi thật lợi hại.”

Trần Lạc vẻ mặt bình tĩnh:

“Dù sao ta cũng là thầy của ngươi.”

Trần Lạc lại chuyển hướng của lối đi, dẫn đến lục địa chuột túi, lần này Trần Lạc lại không thể vào, nhưng Ngân Linh có thể.

Sau nửa ngày mò mẫm, Trần Lạc tạm thời coi như đã nắm được cơ bản về dịch chuyển không gian.

Khoảng cách dịch chuyển càng xa thì lối đi càng không ổn định, thực lực càng mạnh thì càng không thể tiến vào.

Đồng thời mỗi khi có một mục tiêu tiến vào, thời gian tồn tại của lối đi sẽ được rút ngắn lại.

Còn phải dựa vào thực lực mạnh yếu của mục tiêu, tiêu hao khi dịch chuyển một cấp Vương tương đương tối thiểu mười cấp 10.

Dịch chuyển không gian thực tế ít hao tốn hơn so với hư không đi lại, nhưng mà đòi hỏi phải có thời gian chuẩn bị dài.

Nếu có một đòn tấn công mạnh mẽ gây ra biến động không gian, dịch chuyển không gian cũng không có cách nào sử dụng được.

Trần Lạc vô cùng ngạc nhiên, mặc dù không thể sử dụng để di chuyển quy mô lớn nhưng nó vẫn có thể vận chuyển hơn chục người.

Nghiên cứu tìm tòi một lúc lâu cũng cảm thấy mệt mỏi, Trần Lạc và Ngân Linh tìm một chỗ trên bãi biển, ngồi xuống.

Trần Lạc lấy ra hai chai hồng trà đá, đưa cho Ngân Linh một chai.

Trần Lạc cười nói:

“Ngươi muốn ăn cái gì, nghiêm túc học tập chăm chỉ, ta sẽ thưởng cho ngươi.”

Ngân Linh sờ sờ hồng trà lạnh buốt trong tay, lại kỳ quái nói:

“Thầy, buổi sáng nay không thấy ngươi để hồng trà đá vào không gian, sao giờ lại có, mà vẫn còn lạnh?”

Trần Lạc có chút bối rối:

“Dị năng không gian bên trong không có thời gian trôi qua.”

Ngân Linh tự tìm ra một lý do:

“Thầy đúng là thầy, dù là năng lực gì cũng đều giỏi hơn ta.”

Trần Lạc gãi đầu, dị năng không gian của những người khác không thể giữ được mới sao?

Đời trước, hơn hai năm sau tận thế, Trần Lạc đã nắm vững dị năng không gian gần như cũng là vào khoảng thời gian này, đã không còn vật tư nào để tích trữ.

Trần Lạc lại còn là một người sống đơn độc, không giao lưu với bất kỳ ai, cho dù có, cũng sẽ không giao tiếp về những vấn đề như dị năng không gian này.

Có phải chỉ có dị năng không gian của ta mới có thể giữ cho nó luôn tươi mới không?

Chẳng lẽ là do ta có dị năng thời gian?

Lúc nào nhàn rỗi không có việc gì để làm, phải tranh thủ mở rộng dị năng không gian, phấn đấu đạt quy mô bằng cả trăm sân vận động lớn nhỏ.

Trần Lạc đứng dậy nói:

“Đi thôi, trở về bảo chị Ngọc của ngươi nấu thêm vài món ngon.”

Ngân Linh gật đầu.

Trần Lạc nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngẩn người.

Dịch chuyển không gian?

Liệu có khả năng quái vật chính là được dịch chuyển không gian đưa tới không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!