Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 686: Chương 686: Đạt Tới Cấp Vương

Dù sao bọn chúng cũng xuất hiện một cách rất thần kỳ.

Trần Lạc cũng không nhìn thấy thứ gì giống như tên lửa bay, hơn nữa việc đi ngang qua vũ trụ lại cực kỳ khó.

Thời điểm quái vật tới, về cơ bản chúng chỉ là cấp Vương, không có quái vật nào quá mạnh.

Chỉ là số lượng nhiều như vậy, con người lại sống phân tán, căn bản không thể chống cự được.

Càng về sau lũ quái vật càng trở nên hung hãn hơn.

Trước kia, Trần Lạc không hiểu tại sao quái vật vừa mới đến đều là cấp Vương.

Nhưng sau khi biết được về dịch chuyển không gian, Trần Lạc đã có một suy đoán.

Không phải là kẻ mạnh không muốn đến, mà là không thể đến.

Nếu thực lực càng mạnh, lối đi càng cần phải được tăng cường, việc này dẫn đến sẽ mất thêm thời gian hoặc là các điều kiện khác.

Hai tay Trần Lạc có chút run rẩy, rốt cuộc là loại nào mà có thể tạo ra một lối đi không gian kéo dài đến như vậy?

Thậm chí Trần Lạc còn không thể dịch chuyển tức thời trong hành tinh.

Phải chăng có một kẻ chủ mưu đứng đằng sau đã đưa quái vật xuống hành tinh?

Liệu quái vật có phải thông qua dịch chuyển không gian mà đến hành tinh này hay không cũng chỉ là suy đoán của Trần Lạc.

Trần Lạc lấy lại bình tĩnh, cho dù là như vậy, căn cứ vào thí nghiệm của bản thân, kẻ chủ mưu đứng đằng sau không thể đến được hành tinh này thông qua lối đi không gian.

Thực lực quá mạnh, khoảng cách lại quá xa.

Chủ nhân của bộ giáp bị nổ tung thành từng mảnh, sau khi chết, một miếng thịt có thể khiến sinh vật biển đạt tới cấp Vương.

Chuyện này bất kỳ ai nghe được cũng đều bị dọa sợ.

Cũng không phải là không thể tạo ra một loại năng lực có thể tồn tại vượt qua cả dịch chuyển không gian.

Trần Lạc xoa xoa đầu, tâm tình nhất thời trầm xuống.

Chỉ mong không phải như vậy.

Trở lại căn cứ, nhìn thấy các thành viên đi đi lại lại, nói chuyện cười đùa, bộ dáng trông rất thoải mái.

Trần Lạc tự lẩm bẩm:

“Ta đã biết quá nhiều, biết càng nhiều, phiền toái cũng càng nhiều.”

“Làm hết sức mình, nghe theo số mệnh, cố gắng là được rồi, cho dù không vượt qua được, cũng đã tốt hơn rất nhiều so với đời trước.”

Cẩm Nguyên Giang đang ở trong sân của Trần Lạc, tay hơi nâng lên, lập tức phòng của Trần Lạc đã bị nhổ tận gốc.

Căn phòng và phần đất bên dưới được nâng lên dưới sự kiểm soát của Cẩm Nguyên Giang.

Sau đó, Trần Lạc trực tiếp dùng dị năng không gian thu lại.

Bằng cách này, chỉ cần di chuyển nó đến nơi khác và đặt xuống, Cẩm Nguyên Giang chỉ cần điều chỉnh lần nữa là có thể gia cố lại căn phòng.

Trần Lạc mỉm cười hài lòng, dù sao cũng đã quen rồi.

Cứ tương tự như vậy, những căn phòng khác cũng được Trần Lạc đưa vào dị năng không gian.

Đội trưởng đội phá nhà, Cẩm Nguyên Giang.

Trần Lạc sử dụng năng lực dịch chuyển không gian vừa thành thạo để dịch chuyển cả gia đình Tiểu Hồng đến bên bờ biển.

Gia đình Tiểu Hồng tập trung vào việc tạo ra món canh gà ngon nhất.

Trần Lạc phóng tầm mắt tới cá lồng đèn, tiềm lực của tiểu tử ngươi không phải là dừng lại rồi đấy chứ?

Đã ba ngày rồi mà vẫn chưa thể khiến ngươi thăng cấp lên cấp Vương.

Đi đến bờ biển, nếu như mà còn không thể thành cấp Vương, chẳng phải là vả mặt ta sao?

Không đúng, chắc chắn là tâm tư của ngươi chưa đủ chân thành, vậy nên thần lực không có tác dụng đối với ngươi.

Trần Lạc một lần nữa thử nghiệm sử dụng gia tốc thời gian lên cá đèn lồng.

Sau khi dùng hết dị năng, Trần Lạc liền hấp thu trân châu và tiếp tục.

Đột nhiên, các cơ quan nội tạng của cá đèn lồng phát sáng như một chiếc đèn lồng, thân thể nó cũng phát sinh những biến đổi thần bí.

Sau khi biến đổi, da của cá đèn lồng chuyển sang màu đỏ nhạt.

Biến thành một chiếc đèn lồng đỏ.

Trần Lạc chậc lưỡi, ngươi đúng là vẫn khá thành thật.

Cá đèn lồng còn kích động hơn:

“Cảm ơn Hải Vương đại nhân, ta nhất định sẽ dùng cả đời này báo đáp ngươi.”

Trải qua một chút thời gian, cá đèn lồng biến thành hình dáng con người.

Trần Lạc lại tặc lưỡi, so với Nhị Cẩu đúng là giỏi hơn rất nhiều.

Trần Lạc ném một bộ quần áo qua cho nó, nói:

“Ta đặt cho ngươi một cái tên, gọi là Hồng Đăng, thấy thế nào?”

Cá đèn lồng quỳ xuống, nói:

“Đây là vinh dự của Hồng Đăng.”

Trần Lạc sờ lên đầu Hồng Đăng thay cho lời động viên.

Hải Cơ đi tới, kinh ngạc nhìn Hồng Đăng, Hồng Đăng cũng bày ra bộ dáng ngoan ngoãn trước mặt Hải Cơ, mấy ngày nay Hồng Đăng cũng quan sát thấy Hải Cơ cùng Hải Vương đại nhân có quan hệ khá thân thiết.

Một người hầu như nó không đáng để so sánh.

Hải Cơ hỏi:

“Phong Nguyệt kia nên xử lý như thế nào, có nên giết không?”

Thứ Phong Nguyệt và Ngưng Sương ăn không giống nhau, chúng không phải là những hạt trân châu băng lạnh, mà là cùng một loại thịt thần bí.

Ngoại trừ việc trở thành một nàng tiên cá thì không có giá trị nào khác.

Không giống như những hải sản khác, bản tính ghen ghét của Phong Nguyệt quá nặng, thậm chí còn xúc phạm cả Ngưng Sương và Hải Cơ.

Giữ lại để làm gì?

Giết để lấy tinh thể.

Hải Cơ nhẹ gật đầu rồi trở lại nhà giam.

Một tiếng thét chói tai vang lên, Phong Nguyệt đã bị giết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!