Một tiếng thét chói tai vang lên, Phong Nguyệt đã bị giết.
Vẻ mặt của Hải Cơ vẫn như thường lệ, hoàn toàn không có gì thay đổi khi giết một cấp Vương, tiến đến đưa một viên tinh thể màu xanh nhạt cho Trần Lạc.
Tinh thể hệ Gió cấp Vương.
Trong số những người thân cận của hắn không có hệ Gió, nhưng mà người cấp 10 vẫn có thể thăng cấp lên cấp Vương thông qua việc hấp thu tinh thể cấp Vương.
Đương nhiên cũng có một số thành viên hệ Gió có tiềm năng cấp Vương, nhưng hiện tại tinh thể cấp Vương vô cùng hiếm, Trần Lạc sẽ đưa cho bọn họ sao?
Trần Lạc nghĩ nghĩ một lúc rồi đưa nó cho Khương Sơ Tuyết.
Khương Sơ Tuyết là người duy nhất sử dụng dị năng giả hệ Thời Gian ngoài Trần Lạc, vậy nên cô ấy nhất định phải thăng cấp lên cấp Vương.
Khi Khương Sơ Tuyết đến cấp Vương, có thể đóng băng cấp Vương được mười mấy giây.
Lưu ý, Khương Sơ Tuyết có thể đóng băng mười mấy giây không phải chỉ được một lần, mà có thể đóng băng nhiều lần liên tiếp.
Kiểm soát không để bị chết là được.
Không thể làm gì được, ngay cả dị năng cũng bị đóng băng, chứ đừng nói đến việc đánh trả, dù muốn động đậy một chút cũng không thể, chỉ có thể bị đánh.
Dị năng thời gian chính là lợi hại như vậy.
Ngoại trừ Trần Lạc có dị năng thời gian, còn lại không một ai có thể phản kháng hoặc miễn nhiễm được.
Nếu thực sự tồn tại cấp Hoàng, Trần Lạc phối hợp cùng với Khương Sơ Tuyết, hai người cấp Vương cũng có thể giết chết một người cấp Hoàng.
Đáng tiếc không có cấp Hoàng, Trần Lạc ước gì có loại như vậy tồn tại.
Lỡ đâu có thì sao?
Trần Lạc đời trước chỉ đến lục địa này, sau khi quái vật đến, hắn mới di chuyển sang những lục địa khác, cho nên chưa từng gặp qua.
Còn có một người cần phải xử lý, là Thạch Cao Dương, người này đã cống hiến hai viên tinh thể cấp 9.
Còn thiếu một viên, mặc dù không thích nhưng cũng không thể lãng phí.
Trần Lạc đi vào trong nhà giam, nhìn Thạch Cao Dương, thản nhiên nói:
“Triệu hồi đi.”
Thạch Cao Dương vậy mà lại bình tĩnh gật đầu:
“Được.”
Một cái Thâm Uyên (vực sâu) miệng lớn như hoa ăn thịt người màu đen đã được triệu hồi, Trần Lạc lập tức sử dụng hư không chi kiếm chém nó thành từng mảnh.
(vực sâu)
Trần Lạc mỉm cười, là tinh thể hệ tự nhiên cấp 9, khá tốt.
Thạch Cao Dương run rẩy nói:
“Hy vọng ngươi cùng với Thự Quang thành có thể tiếp tục nền văn minh…”
Lời còn chưa dứt, Thạch Cao Dương đột nhiên chết bất đắc kỳ tử mà không rõ nguyên nhân.
Thẻ Bug có thể sẽ giết người.
Trần Lạc trong lòng tràn đầy kính sợ, trên thế giới còn có rất nhiều bí mật chưa được khám phá.
Ngay cả khi một người sắp chết, lời nói của hắn vẫn có ý tốt.
Sau khi Thạch Cao Dương đến nhà giam vẫn luôn phối hợp.
Trần Lạc đã chôn cất hắn.
Tại sao phải bận tâm đến việc đối phó với ta làm gì?
Trần Lạc lắc đầu, mang theo cả Hồng Đăng, Hải Cơ đến bờ biển tụ họp cùng các thành viên.
Hồng Đăng trước đó cũng đã liên lạc với một số hải sản đến đứng đợi ở bờ biển.
Bắt mắt nhất là một con rùa biển khổng lồ có kích thước gần bằng một quả núi.
Lúc này các thành viên mới biết được thủ lĩnh vẫn còn có nhiều thuộc hạ là hải sản như vậy.
Bọn họ sớm đã nghe thấy tin đồn về quái vật biển trên biển từ lâu, một số ít người trong số họ thậm chí còn tận mắt nhìn thấy.
Thực lực của quái vật biển thâm sâu khó lường, vô cùng mạnh mẽ, cho dù bọn họ gặp phải cũng chỉ có thể chạy xa nhất có thể.
Hóa ra chúng ta lại là người một nhà!
Đúng là thế nào cũng không nghĩ đến.
Trong lúc nhất thời, các thành viên nhìn vào bóng dáng của Trần Lạc đều cảm thấy cao thâm mạt trắc(), khó mà tưởng tượng được.
()Cao thâm mạt trắc: người có tâm tư, cơ mưu sâu xa khó suy đoán, khó đánh giá.
(*)Cao thâm mạt trắc: người có tâm tư, cơ mưu sâu xa khó suy đoán, khó đánh giá.
Trần Lạc nhẹ nhàng cười:
“Đi thôi.”
Tất cả đám hải sản đều tranh nhau chạy tới nói:
“Cưỡi ta, cưỡi ta.”
Ba người đứng đầu về thành tích sẽ được ban thưởng năng lực thần kỳ.
Hồng Đăng nhìn một màn này, trong lòng cười thầm, các ngươi cứ tranh nhau đi, quan hệ của ta cùng Hải Vương đại nhân đã tiến thêm một bước rồi.
Điểm dừng đầu tiên: Đại lục chuột túi.
Trước tiên thăm dò đại lục này.
Các đại lục khác cũng không vội, cứ để tang thi thăng cấp lên cấp 7, thậm chí cấp 8.
Tổng cộng có hơn hai mươi nghìn thành viên, mặc dù hải sản tuy nhiều nhưng hai ba chuyến cũng vận chuyển không hết.
Trần Lạc dẫn theo mấy người Mễ Linh, Mễ Lạp, Hải Cơ, Mã Ngọc cưỡi trên ba con kim điêu, đi trước dẫn đầu.
Bốn giờ sau, Trần Lạc đã đến nơi.
Trước tiên hãy tìm một nơi để ổn định lại cuộc sống.
Trần Lạc không ngờ cảnh tượng kim điêu bay trên không trung đã bị một con chuột túi lớn, cao hơn chục mét nhìn thấy.
Chuột túi lớn chạy tới, mở miệng nói tiếng người.
“Các ngươi, cút.”