Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 689: Chương 689: Tiêu Hao Rất Nhiều

Nếu không dùng hết sức lực sẽ không thể khiến chuột túi lớn bị thương.

Thời gian gia tốc gấp năm lần, năng lượng vật chất tiêu hao cũng tăng gấp năm lần.

Chuột túi lớn vẫn không bỏ đi ý định của mình mà tiếp tục tấn công Trần Lạc, nhưng lúc này tốc độ và thể lực của Trần Lạc tăng vọt như vậy, chuột túi lớn sao có thể là đối thủ của hắn?

Sau khi liên tục bị đá vào mông không biết bao nhiêu lần, chuột túi lớn ngã ngào trên mặt đất, vội vàng muốn bỏ chạy.

Ta là lão Lục, đánh không được thì bỏ chạy là chuyện rất bình thường mà, phải không?

Trần Lạc cười, ở trước mặt Quân Vương Hư Không ta mà dám chạy trốn sao?

Tối thiểu là trong một khoảng thời gian ngắn nữa, Trần Lạc sẽ chưa có ý định giết chết chuột túi lớn này.

Giá trị của nó còn lớn hơn Phong Nguyệt rất nhiều.

Một cao thủ quyền anh quý giá đến mức nào chứ, coi nó như một bao cát để luyện tập không phải tốt hơn sao?

Đây cũng là sinh vật có khả năng đánh đấm mạnh nhất mà từ trước đến nay Trần Lạc từng gặp qua.

Pháp Vương thực lực mạnh hơn Ly Hỏa, nhưng so về mặt đánh đấm, cũng chưa chắc đã lợi hại hơn chuột túi lớn.

Suy cho cùng, Pháp Vương chú trọng về Lôi, còn chuột túi lớn này lại là xác thịt thuần túy.

Cũng có thể trở thành đối tác tập luyện của đám người Tô Đại Trụ, Hạ Hạo Nhiên, nhất định sẽ có ích lợi.

Trần Lạc trực tiếp dùng hư không trục xuất để đưa chuột túi lớn về phía mình.

“Rốt cuộc ai mới cần phải cút?”

Chuột túi lớn vội thay đổi lời nói lúc trước:

“Ta cút.”

“Phịch.”

Trần Lạc lại đấm một nhát nữa.

Chuột túi lớn nhịn không được, bắt đầu chống trả.

Trần Lạc vừa tiếp tục hành hạ chuột túi lớn, vừa nhíu mày.

Thời gian gia tốc này lợi hại thì lợi hại thật, nhưng tiêu hao rất nhiều thể lực, trong tình huống này, làm sao có thể sử dụng dị năng thời gian tốt hơn được chứ?

Thời gian gia tốc thích hợp để đối phó với nhiều kẻ địch cùng một lúc.

Nếu như bản thân cùng với một nhóm người, chẳng hạn như đối phó với một cấp Hoàng, ngay cả khi tốc độ của bản thân tăng lên, những người khác vẫn sẽ gặp nguy hiểm.

Ngược lại, chi bằng cứ giảm tốc độ của cấp Hoàng này xuống, giảm xuống đến tốc độ của cấp Vương.

Thời gian chảy chậm, thời gian gia tốc cũng hoạt động ngược lại.

Dòng thời gian xung quanh mục tiêu trôi chậm lại, ở thế giới bên ngoài đã trôi qua mười giây, nhưng trong bản thân mục tiêu chỉ mới trôi qua một giây.

Nghĩ tới đây, Trần Lạc lập tức bắt đầu tăng tốc đảo ngược thời gian.

Trần Lạc đã nắm vững thời gian gia tốc từ rất lâu, cũng xem như là người duy nhất thành thạo dị năng thời gian.

Sau khi sử dụng nhiều lần vẫn chưa thấy tốc độ của chuột túi lớn chậm lại.

Trần Lạc còn đang phân tâm, chuột túi lớn đã sắp đá mạnh vào “đệ đệ” của mình, vì bảo vệ “đệ đệ”, Trần Lạc cuối cùng đã sử dụng thời gian chảy chậm.

Động tác của chuột túi lớn dường như bị chậm lại rất nhiều lần, giống như một thước phim quay chậm, Trần Lạc né tránh dễ như trở bàn tay.

Toàn thân Trần Lạc đổ mồ hôi lạnh, suýt chút nữa thì…

Trần Lạc cũng đáp trả, liền đá vào “đệ đệ” của chuột túi lớn, chuột túi lớn thấy vậy, vô thức muốn tránh đi, nhưng lại phát hiện thân thể của nó cứng như đá, không có cách nào di chuyển, lập tức bị đánh trúng.

“Ối.”

Chuột túi lớn che lấy hạ bộ, dáng vẻ đau đớn không thể đứng dậy được.

Trần Lạc mỉm cười, đã là giống đực thì bất kể là loài sinh vật nào cũng không thể thoát khỏi nhược điểm trí mạng này?

Chuột túi lớn giận dữ, muốn liều mạng với Trần Lạc nhưng lại bị đánh.

Trần Lạc cười, nói:

“Ta cho ngươi hai lựa chọn, một là cùng ta lăn lộn, hai là TJJTDS.”

Chuột túi lớn nghe không hiểu TJJTDS nghĩa là gì?

Trần Lạc làm một động tác đá:

“Chính là như này, đã đệ đệ đến chết(tī dìdì tī dào sǐ).”

Chuột túi lớn ôm lấy “đệ đệ” của mình, liên tục gật đầu:

“Ta chọn cùng ngươi lăn lộn.”

Trước tiên cứ đồng ý, sau đó tìm cơ hội chạy trốn.

Hải Cơ bước tới, hừ lạnh một tiếng:

“Em trai, ngươi quá nhân từ rồi, sao có chuyện dễ dàng như vậy?”

“Đau khổ tra tấn.”

Hai mắt Hải Cơ bắn ra hai luồng ánh sáng đen, không ngừng đi vào cơ thể chuột túi lớn.

Sau khi bị Trần Lạc đánh một trận, thân thể của chuột túi lớn chỉ có thể bất lực, toàn thân yếu ớt, cảm giác như có vô số con kiến đang gặm nhấm trong cơ thể mình.

Đồng thời cảm giác đau đớn dữ dội, còn vô cùng ngứa ngáy.

Chuột túi lớn không còn tâm trí đâu để ý đến “đệ đệ” của mình nữa, ngã ngào xuống đất, không ngừng run rẩy, ánh mắt khiếp sợ.

Hải Cơ lạnh mặt, nói:

“Ta nghĩ trừng phạt hắn vẫn tốt hơn, có lẽ là thiến đi.”

Chuột túi lớn càng run rẩy dữ dội hơn.

Trần Lạc giả vờ đỏ mặt, nói:

“Cho nó một cơ hội, nếu như nó muốn chạy trốn thì thiến nó cũng không muộn.”

Hải Cơ suy nghĩ một chút, nói:

“Nghe em trai.”

Trần Lạc ngồi xổm xuống, trên mặt tỏ vẻ muốn tốt cho ngươi:

“Chị ta sắp nổi giận rồi, ta khuyên không được, ngươi tự mình giải quyết đi.”

Chuột túi lớn đầy cảm kích nhìn Trần Lạc.

Một lúc lâu sau, chuột túi lớn đã tốt hơn nhiều, Trần Lạc hỏi:

“Đúng rồi, sao thực lực của ngươi lại mạnh như vậy?”

Chuột túi lớn nói:

“Ăn miếng thịt.”

Trần Lạc cau mày, lại là loại thịt thần bí sao?

Có thịt rơi vào biển cả, còn có thịt rơi xuống đất liền?

Rơi ở khắp các nơi trên thế giới sao?

Trần Lạc cảm thấy, phần lớn thịt đều đã rơi xuống biển, bởi vì hắn chưa từng nhìn thấy bất kỳ sinh vật cấp Vương nào trên lục địa của mình.

Trần Lạc lại hỏi:

“Ngươi có từng nhìn thấy sinh vật nào khác có thực lực tương tự như ngươi không?”

Vừa mới đến nơi đã gặp một chuột túi lớn cấp Vương khiến Trần Lạc cảm thấy cực kỳ kỳ lạ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!