Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 690: Chương 690: Chuột Túi

Chuột túi lớn kiêu ngạo nói:

“Không có, ta là mạnh nhất, ta còn có hai người bạn cũng ăn thịt, nhưng mà đều chết một cách đột ngột, chỉ có ta sống tiếp.”

Có chút thông minh, nhưng không nhiều.

Trần Lạc nhẹ gật đầu, đột nhiên bừng tỉnh.

Có đồng bạn cũng ăn thịt, chết đột ngột?

Hải Cơ lúc ấy đã ăn một miếng thịt lớn, bởi vì không tiêu hóa được, cô đã phân chia cho người bạn tốt lâu năm là rùa biển cùng ăn và cùng thăng cấp lên cấp 9.

Nếu như không có rùa, ngay cả Hải Cơ cũng sẽ chết bất đắc kỳ tử.

Không có nghĩa là khi ngươi ăn được hết thì nhất định sẽ thăng cấp.

Trong tương lai có thể có gần hai trăm cấp Vương trong đại dương, nhưng chỉ sợ cũng có càng nhiều sinh vật biển không chịu nổi mà chết bất đắc kỳ tử.

Những sinh vật không chịu nổi ấy, sợ là cũng đã biến thành thức ăn cho cá lớn cá nhỏ, muốn tìm được xác bọn chúng là không thể nào.

Liệu có thể tìm được đồng bạn kia của chuột túi lớn không?

Động vật ăn thịt ở lục địa chuột túi không nhiều, số lượng nhiều nhất vẫn là chuột túi và thỏ rừng.

Chúng đều là động vật ăn cỏ.

Rất có thể, thi thể của những con chuột túi chết bất đắc kỳ tử vẫn còn, thịt vẫn còn trong cơ thể chúng.

Trần Lạc ngay lập tức hỏi:

“Còn có thể tìm lại được hai đồng bạn kia của ngươi không?”

Chuột túi lớn lấy làm quái dị liếc nhìn Trần Lạc, nhưng lại khẽ gật đầu:

“Ta chôn rồi.”

“Đi.”

Trần Lạc trực tiếp cưỡi lên chuột túi lớn, nó chạy rất nhanh.

Chuột túi lớn chỉ cần nhún nhảy một cái là có thể chạy đi băng băng, cực kỳ lợi hại.

Lục địa chuột túi có rất nhiều động vật hoang dã, chúng nhiều đến mức nào chứ?

Chỉ riêng thỏ rừng đã có hơn 100 triệu.

Toàn bộ lục địa có diện tích tương đương với Long quốc, dân số cũng rất ít, chỉ hơn 20 triệu người.

Nếu như có người sống sót dám đi ra ngoài, muốn gặp được sinh vật đột biến cũng khó.

Dù cho lục địa chuột túi vẫn còn có người sống sót thì có lẽ cũng sống rải rác khắp nơi.

Trên đường đi, thỏ rừng và chuột túi đều xuất hiện thành từng đàn.

Ngoài ra còn có mèo hoang, lạc đà,…chưa kể còn có đủ các loại côn trùng nhỏ khác nhau.

Chuột túi lớn là bá chủ của lục địa này, nói không chừng còn là sinh vật cấp Vương duy nhất, Trần Lạc cưỡi nó, đương nhiên sẽ không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Cỏ dại mọc um tùm, cũng may chuột túi lớn đủ cao.

Chạy được hơn mười phút, đi đến một thảo nguyên, chuột túi lớn nói:

“Chính là chỗ này.”

Trần Lạc nói:

“Đào.”

Chuột túi lớn đang muốn nói, ngươi bảo ta đào thì ta sẽ đào sao, nhưng vừa nghĩ đến Hải Cơ, lời định nói lập tức nuốt xuống bụng.

Trần Lạc thầm nghĩ, hi vọng cũng không lớn, nếu chôn dưới đất, sợ là sẽ bị vô số vi sinh vật đến cấu rỉa hết.

Chuột túi lớn dùng sức đào, rất nhanh sau đó đã đào được hai bộ xương thối rữa, thi thể đã biến mất.

Chỉ nhìn thấy hai miếng thịt nhỏ lóe lên từ trong bộ xương.

Kích thước khoảng bằng bàn chân của một con chó con.

Trong hố có lít nha lít nhít côn trùng nhỏ xíu, nhưng chúng lại có vẻ sợ hãi và không dám đến gần miếng thịt.

Trần Lạc toàn thân chấn động, đây là thịt thần bí sao?

Theo lẽ thường, đã hai năm rồi, coi như miếng thịt này không bị đất phân hủy thì ít nhất cũng sẽ bị thối rữa, thế nhưng hai miếng thịt này vẫn còn tươi mới, nhìn thế nào cũng không thấy dấu hiệu của việc đã từng được ăn qua.

Thân thể không thối rữa?

Trần Lạc nhớ đến thi thể của thể đột biến cấp Vương, sau khi chết vẫn còn cực kỳ cứng rắn.

Trần Lạc tìm một chiếc khăn cùng một cái túi, dùng khăn cẩn thận nhặt từng miếng thịt bỏ vào trong túi.

Trần Lạc mở to mắt quan sát, ngoại trừ màu sắc bên ngoài ra, nó gần như không khác gì những loại thịt khác.

Nhưng Trần Lạc khẳng định chắc chắn miếng thịt này vô cùng thần kỳ, nếu không thì nó đã thối rữa từ lâu rồi.

Còn có thể ăn không?

Bên trong thịt này chắc hẳn chứa rất nhiều năng lượng như tinh thể.

Trần Lạc đương nhiên không dám ăn bởi vì lai lịch của miếng thịt này không rõ ràng.

Chuột túi lớn ái ngại đứng nhìn.

Trần Lạc đưa miếng thịt cho nó:

“Ngươi muốn ăn không?”

Chuột túi lớn buột miệng chửi:

“Muốn làm thí nghiệm trên người ta sao? Ngươi đang hạ thấp IQ của ta đấy à.”

Trần Lạc bĩu môi, ngươi có muốn ăn thì ta cũng không nỡ đưa cho ngươi.

Trần Lạc vỗ vỗ đầu chuột túi lớn:

“Trở về đi.”

Chuột túi lớn nói:

“Ta đói, ta đi ăn một ít cỏ rồi đi sau.”

Trần Lạc lại nói

“Vừa đi vừa ăn, ta đây có đồ ăn.”

Chuột túi lớn bộ dạng ghét bỏ, nói:

“Ngươi có thể có cái gì?”

Trần Lạc trực tiếp đổ một rổ cà rốt cùng củ cải ra, nhét vào trong miệng chuột túi lớn.

Nhai lộp bộp một hồi, trong mắt của chuột túi lớn ngấn nước mắt:

“Ta vậy mà lại có cà rốt ăn.”

“Còn nữa không, cho ta thêm đi.”

Trần Lạc cười nói:

“Còn phải xem biểu hiện của ngươi.”

Trần Lạc thầm nghĩ, mình không phải đang thiếu tinh thể sao? Loại thịt này chứa năng lượng tương tự như tinh thể, liệu mình có thể ăn được không?

Miếng thịt này tuy nhìn không có vẻ gì ghê tởm nhưng đã bị chuột túi tiêu hóa qua, còn bị chôn vùi trong đất rất lâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!