Việc tìm kiếm của các thành viên cũng không tiến hành thuận lợi lắm. Nguyên nhân không phải do chuột túi ở trên đất liền mạnh tới mức nào. Thường thì thực lực của các sinh việt biến dị chỉ khoảng cấp 4, mạnh hơn chút thì cấp 5. Vậy thì chúng có thể tạo nên uy hiếp lớn đến mức nào đối với những thành viên cấp 7 cơ chứ? Chủ yếu là do số lượng của bọn chúng quá đông. Bọn họ vừa mới giết xong 1 đám vài trăm con thỏ rừng thì giây tiếp theo đã có thêm 1 đàn nữa xuất hiện. Tất cả đều trực tiếp cắm đầu chạy tới chỗ của ngươi. Nhìn bọn chúng kiểu như là xếp hàng sẵn chờ các thành viên tới giết, nhưng mà vẫn giết mãi không hết. Một thành viên nói với vẻ đáng tiếc:
“Ầy, nhiều thỏ béo mập như vậy, tiếc là thịt của chúng nó ăn không ngon.”
Cái sự béo mập của mấy con thỏ rừng này không phải đơn giản là nói như vậy, ít nhất một con cũng phải nặng khoảng 70 80 cân, kể cả những con vượt qua trăm cân cũng nhiều nhan nhản khắp nơi. Số lượng chuột túi không nhiều bằng thỏ rừng, nhưng mà bọn chúng đều rất nặng, còn có nhiều cơ bắp nữa. Đến sẩm tối, 11 con chó con, tính cả Pháp Vương nữa, tất cả đều đang mở to mắt nhìn Mã Ngọc nấu cơm. Bên trong chiếc nồi sắt có một con thỏ bị cắt nhỏ ra nấu. Từng làn hương thơm của thịt bay vào mũi mọi người. Mã Ngọc hít sâu một hơi:
“Thơm thật đấy.”
Mã Ngọc cảm thấy rất kích động. Dựa vào sự nỗ lực không ngừng của cô, cuối cùng cô cũng thay đổi được mùi vị của thịt biến dị rồi. Đợi sau khi thịt chín hẳn là có thể biết được kết quả. Công thần lớn nhất trong việc này chính là loại lá đen mà Mã Ngọc đã cất công đi ra ngoài tìm kiếm. Cứ cách 2 phút, Mã Ngọc sẽ đổi lá đen đó một lần. Mã Ngọc nghiên cứu qua rồi, loại lá đen này có thể hấp thu mùi thối trong thịt biến dị, nhưng mà nó chỉ có thể hấp thụ 1 lượng nhất định, sau đó sẽ không thể hấp thu thêm nữa, lúc đó cô sẽ phải đổi lá mới.
Mà bỏ 1 đống lá đen cùng 1 lúc cũng không được, những chiếc lá đen bị nấu chín trong nhiệt cao sẽ không thể hấp thu mùi thối trong thịt được nữa, thế nên cô chỉ có thể cách 2 phút đổi lá đen 1 lần. Trong nồi còn bỏ thêm cả gia vị lẩu do Mã Ngọc tạo ra, thịt thỏ trong nồi đỏ hồng, nhìn trông cực kì hấp dẫn. Cuối cùng món thịt thỏ cũng được nấu xong. Mã Ngọc thử trước 1 miếng, để nếm mùi vị ra sao. Mùi vị này... Mã Ngọc trước giờ là người cực kì đoan trang, vậy mà lúc này lại kích động tới mức nhảy cẫng lên:
“Ta thành công rồi.”
Đám chó con sủa gâu gâu, bọn nó cũng muốn ăn. Số thịt thỏ mà Mã Ngọc nấu chỉ có khoảng hơn 30 cân, số lượng này không đủ để cho 11 con chó con ăn. Pháp Vương chỉ đành đứng nhìn, để nhường cho các con ăn trước, còn bản thân thì chỉ biết âm thầm nuốt nước bọt. Pháp Vương cũng muốn ăn, chỉ nhìn thôi cũng thấy món thịt thỏ này thơm ngon biết bao. Mã Ngọc bỗng nhận ra một điều, thịt thỏ muốn bao nhiêu có thể có bấy nhiêu, nhưng mà lá đen thì không có nhiều. Cô phải bảo những dị năng giả hệ tự nhiên trồng loại cây này với quy mô lớn thôi.
Chỉ cần trồng được thì các thành viên sẽ có thịt ăn rồi. Trong quá trình nấu thịt thỏ, điều không tốt nhất chính là không thể dùng cách nướng để nấu được, nhưng mà lại có thể làm nó thành thịt khô, rất tiện mang theo. Kể cả sau này có dùng nước trắng để nấu thịt lên thì đối với những người khác mà nói, đây cũng được tính là mỹ vị rồi đúng không? Mã Ngọc nói với Mễ Linh và Mễ Lạp nghe, hai người họ lập tức đồng ý cho hệ tự nhiên trồng trọt loại lá đen này với quy mô lớn. Hai phần ba số thành viên được dùng để trồng lá đen...
Vạn Kiệt Quy bị Đại Tráng đem về, mùi vị thịt tươi mới làm cho tất cả những con tang thi khác đều nhìn Vạn Kiệt Quy với ánh mắt đói khát. Vạn Kiệt Quy run lên bần bật. Buổi tối, đám tang thi cũng tản đi. Nhưng mà bánh bao nhỏ vẫn ở trong bóng tối âm thầm mở to mắt mà nhìn chằm chằm Vạn Kiệt Quy. Bánh bao nhỏ là do Vưu Lý khống chế, mà Vưu Lý và Vạn Kiệt Quy có tâm linh liên kết, hai người thường nói chuyện như những người bạn với nhau. Nhưng mà Vưu Lý là con người sống đểu đến mức nào chứ. Bánh bao nhỏ tiến tới gần Vạn Kiệt Quy, Vạn Kiệt Quy nuốt nuốt nước bọt, nói:
"Ngươi muốn làm cái gì?”
Bánh bao nhỏ nhếch miệng cười đểu:
“Tới đây vui vẻ chút nào.”
Nếu như đối phương là người bình thường, vậy thì kể cả có xấu xí một chút, Vạn Kiệt Quy cũng sẽ nghe lời. Nhưng mà đây lại là một con tang thi nha. Vạn Kiệt Quy liều chết phản kháng. Việc này tạo ra tiếng động lớn, bị Đại Tráng nghe thấy. Đại Tráng hỏi:
“Các ngươi đang làm cái gì thế?”
Bánh bao nhỏ chỉ ngón tay vào Vạn Kiệt Quy:
"Hắn sờ soạng ta.”