Sau khi các thành viên hệ tự nhiên tới đại lục chuột túi 2 ngày thì đã bắt đầu công việc trồng trọt rồi. Bọn họ vừa mới gieo hạt giống xuống thì lại nhận được thông báo thay đổi công việc, bảo bọn họ trồng lá đen với quy mô lớn. Không sao cả, bọn họ chỉ cần no bụng thôi, kêu bọn họ làm gì thì bọn họ làm cái nấy. Mễ Linh đưa cho Mộng Âm vài cái lá đen, để cho Mộng Âm thử cải tiến, song song với việc tăng gia sản lượng lá đen thì để cô ấy xem xem liệu có thể khiến lá đen hấp thụ nhiều chất không rõ tên trong thịt hay không. Dưới sự giúp đỡ của các thành viên hệ tự nhiên, lá đen lớn rất nhanh, thành từng mảnh lớn màu đen.
Nhìn thì nhiều vậy đó, nhưng mà không thể dùng thoải mái. Nấu 1 nồi thịt thỏ ít nhất cũng cần dùng 10 cái lá đen. Mà một gốc cây lá đen lại chỉ có 1 cái lá. Lần đầu tiên bọn họ trồng được khoảng hơn 50000 cái lá đen. Các thành viên bỗng nhận được nhiệm vụ mà theo như họ cảm thấy là rất kì quái, chính là nhiệm vụ bảo bọn họ bắt thêm nhiều thỏ hơn đem về. Cái này còn cần phải mất công bắt ư? Bọn họ chỉ cần nhắm mắt lại, đứng yên mà đợi thỏ tự chạy tới là được. Ở đây có quá nhiều thỏ. Nhưng mà chúng ta cần số thịt thỏ này làm gì? Chẳng nhẽ lương thực không đủ nên bây giờ đổi thành ăn thịt biến dị rồi ư? Mễ Linh nhận ra một vấn đề, mặc dù số lá đen họ trồng được có thể xem như bội thu, nhưng mà căn cứ lại có rất nhiều thành viên. Hình như số lá đen mà bọn họ trồng được chỉ đủ cho các thành viên ăn 1 bữa thì phải. Một tuần chỉ ăn 1 bữa ư?
"Trời ơi, không ngờ thịt thỏ lại thơm tới vậy. Ưm ưm, ngon quá đi.”
Trước mạt thế, thịt của những con thỏ này có sẵn mầm bệnh, nhưng mà lúc này rồi thì ai quan tâm mấy việc đó cơ chứ, chỉ cần ăn không chết người và ăn ngon là được. Lâu lắm rồi các thành viên mới được ăn một bữa tiệc lớn. Bên trong căn cứ tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ. Vậy thì cứ để 1 tuần ăn 1 lần đi, dù sao cũng tốt hơn là không có cái ăn. Mễ Linh để cho những dị năng giả hệ tự nhiên đúng ra bị loại trừ cũng tham gia vào công việc trồng lá đen, đồng thời cô để cho những thành viên làm công việc hậu cần nhanh chóng vận chuyển lá đen tới những thành viên đang làm việc ở tiền tuyến.
Chỉ cần có lá đen, bọn họ sẽ có thể ăn thịt như bình thường. Kể cả là luộc với nước lọc thôi thì cũng khiến người ta cảm thấy thỏa mãn rồi. Những thành viên làm công việc tìm hiểu đại lục chuột túi không thể nào quay về mỗi ngày được, buổi tối họ đều phải ở trong lều. Bọn họ không nói chuyện liên quan tới lá đen cho Trần Lạc - người hiện đang bế quan. Mặc dù đây cũng tính là phát hiện mang tính đột phá, nhưng mà nó cũng không cần thiết phải làm phiền tới Trần Lạc. Một đội người khoảng trăm người đang chầm chậm tiến về phía trước, ai ai cũng cưỡi 1 con lạc đà, không ngừng quan sát xung quanh xem có vật gì giá trị hay không.
Những người này đều là người của Trần Lạc, ở đại lục chuột túi này cũng có không ít lạc đà. Đây không phải là tạo sẵn điều kiện để họ lấy làm vật cưỡi hay sao? Những thành viên đều có thực lực mạnh hơn lạc đà rất nhiều. Mặc dù lạc đà có tính công kích rất mạnh, nhưng mà vẫn có thể thuần phục được chúng. Chủ yếu vẫn là do thực lực của 2 bên cách biệt quá xa, thế nên lạc đà mới có khả năng bị bọn họ thuần phục về.
"Hei, có vật cưỡi đúng là thoải mái thật đấy.”
“Rẽ qua bên này này, đồ ngu.”
“Ở đây chẳng có mấy con tang thi cả, thật là vô vị quá đi.”
Lúc này, ở xa xa bỗng xuất hiện hình bóng một cây đại thụ cực kì to. Đội trưởng dẫn đội kinh ngạc nói:
"Cái cây kia cao thật đấy, đây là lần đầu tiên ta thấy 1 cái cây cao như vậy, chúng ta đi qua đó xem thử xem đi.”
Cái cây đại thụ cách các thành viên đại khái khoảng 3 dặm. Nhưng khi bọn họ đi lại gần khoảng 1 dặm thì đàn lạc đà bắt đầu phản kháng, chúng nó giống như có cảm giác bất an, như đang sợ hãi gì đó, mà không dám đi tiếp.
“Ây, không nghe lời à.”
Ở đây không có ai là đồ ngốc cả, tất cả các thành viên đều nhận ra điều bất thường. Chẳng nhẽ ở phía trước có sự tồn tại nào đó khiến cho đàn lạc đà sợ hãi ư? Lúc này, cây đại thụ đang cách bọn họ không xa. Đội trưởng ngẩng đầu lên nhìn, chắc cái cây này phải cao đến 200 mét ấy nhỉ. Thân cây thô to lạ thường, đường kính của nó khéo phải dài hơn 20 mét mất. Điều kì lạ là trên thân cây và lá cây toàn một màu xám đen, còn trên cành cây lại mọc ra cái gì đó nhìn giống nụ hoa. Cành cây lắc lư trong gió, giống như đang vẫy gọi các thành viên tiến đến.
Ánh mắt sắc bén của đội trưởng nhìn thấy ở xung quanh cái cây, trên mấy cái cành rủ xuống có 3 quả nhìn trong suốt óng ánh. Hình của mấy quả đó giống như hồ lô, nhìn nó phát ra ánh sáng lóng lánh giống như ngọc bảo. Đây là cái gì vậy? Những thành viên có thị lực tốt cũng mở to mắt nhìn chằm chằm quả của cây đại thụ.
“Đây chắc chắn là cái gì đó không tầm thường.”