“Có lẽ cái cây này biến dị rồi, chúng ta đừng tùy tiện tiến đến gần nó. Nếu như bây giờ chúng ta đến gần nó, chưa chắc chúng ta đã là đối thủ của nó đâu.”
Các thành viên cũng từng nhìn thấy không ít loại cây biến dị, nó giống như hoa ăn thịt người vậy, điều biết tấn công người khác. Đội trưởng suy nghĩ rồi nói:
“Chúng ta không cần cố làm gì. Cây vẫn ở đây, nó cũng chẳng chạy được. Chúng ta quay về bẩm báo đi, để cho Hải cung phụng hoặc thủ lĩnh tới đây xem thử xem.”
Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý. Nhưng vào lúc này, lại có một mùi hương kì lạ bay tới. Lập tức có có mười mấy thành viên giống như mất đi lí trí, bao gồm cả lạc đà mà họ cưỡi cũng đều chầm chậm tiến về phía cây đại thụ. Đội trưởng kinh ngạc kêu lên một tiếng:
"Quay lại ngay, các ngươi đang làm gì vậy?”
Nhưng những người này cứ như bị điếc vậy, vẫn tiếp tục đi về phía trước. Đội trưởng lập tức nhận ra những người này đã bị làm cho mê hoặc đầu óc rồi. Nhưng ngay sau đó, cả ánh mắt của đội trưởng cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, cứ như vậy mà mơ mơ màng màng tiến về phía trước. Cả đội đều tiến về phía cái cây. Đợi tới khi bọn họ tới trước cái cây, cái cây mới bắt đầu hành động. Vô số dây leo rơi xuống, trói các thành viên lại mà không tốn chút sức nào.
Nụ hoa trên cây to khoảng trên dưới 1 mét, bắt đầu thi nhau nở rộ, nhìn giống như hoa ăn thịt người đang há cái miệng to ra, sau đó nuốt các thành viên vào bụng. Lúc này, những thành viên bị nuốt vào mới bắt đầu tỉnh lại, nhưng mà bây giờ đã muộn rồi, họ không có cách nào phản kháng cả. Chỉ trong 1 thời gian ngắn, cả 40 thành viên đều bị nuốt chửng cả, nụ hoa giống như đang nhấm nháp bọn họ vậy. Những bông hoa dần dần trở bên bình lặng trở lại, chúng không nhổ ra bất kì cái gì cả, kể cả quần áo lẫn xương cốt, tất cả đều bị cái cây tiêu hóa sạch sẽ.
Cái cây cổ thụ cao hơn trăm mét này cứ như có một đôi mắt hờ hững lạnh nhạt đang quan sát thế giới. Lúc này đội trưởng mới hồi phục lại lí trí, hắn cố gắng dùng toàn lực tránh thoát khỏi nhưng mà không có bất kì hiệu quả gì cả. Trong lúc nguy cấp, đội trưởng phun từ miệng ra một luồng hỏa diễm, bắn trúng được thân cây, nhưng mà hiệu quả mang lại cực kì nhỏ, giống như một đốm lửa thôi vậy. Ngược lại, đội trưởng còn bị cây đại thụ quất cho mấy roi một cách vô tình.
Đội trưởng hoảng sợ phát hiện ra hình như 3 quả nhìn trong suốt như ngọc bảo hình như lại càng trở nên trong suốt hơn. Cái cây này lấy bọn họ làm chất dinh dưỡng ư? Bây giờ ta chưa chết chẳng nhẽ là do cây đại thụ này để dành họ lại, coi họ như bữa ăn sau ư? Con mẹ nó chứ, đây là thứ quỷ quái gì vậy? Đội trưởng bình tĩnh lại, may mà đến bây giờ ta vẫn chưa chết, thế nên có thể truyền tin tức về được. Hắn lập tức dùng tâm linh liên kết để truyền tin tức về. Nhưng mà vào ngay lúc này, có một đội khác cũng tiếp cận tới gần đây, dù sao thì cũng do cây đại thụ này quá hút mắt. Các thành viên của Trần Lạc được phân thành 200 đội, những đội này đi cách nhau cũng không xa. Đồng tử của đội trưởng co lại, hắn hét lớn:
"Đừng mà...”
Cây đại thụ chê hắn lắm chuyện cản việc của nó, vậy là nó liền há miệng nuốt hắn vào trong bụng. Đội thứ hai cũng không thoát khỏi vận mệnh bị thu hút hấp dẫn. Một lát sau, cây đại thụ lại bắt đầu nuốt chửng người. Nếu như không có gì thay đổi thì sợ rằng 200 người này sẽ không sống sót nổi qua ngày hôm nay, tất cả đều sẽ bị cái cây này nuốt hết. Đây là 200 người cấp 7 đó, trong đó còn có 2 đội trưởng cấp 8 nữa. Quả của cây đại thụ càng ngày càng sáng lên. Triệu Tử Ý hoảng loạn nói thông tin này lại cho Mễ Linh. Mễ Linh cũng kinh ngạc, cô lập tức nói:
“Tử Ý, bây giờ hãy liên hệ với tất cả mọi người, để cho mọi người đừng lại gần cái cây đại thụ đó.”
Mễ Linh nắm chặt tay lại, bất kể ngươi có là cái thứ quỷ quái gì thì bây giờ ngươi đã ăn nhiều người của ta như thế, ta nhất định sẽ bắt ngươi phải trả giá. Hừng Đông thành lâu lắm rồi chưa phải chịu tổn thất lớn lao như vậy, trong một lúc mà chết mất vài chục người.
…
Mễ Linh không biết đây là cái thứ gì, nhưng mà nó có thể đối phó với nhiều cấp 7 một cách dễ dàng như vậy thì kiểu gì cũng phải là cấp vương chứ nhỉ? Cấp 10 có thể làm nổi việc này không? Bây giờ Mễ Linh cũng mới chỉ là cấp 10, cô vẫn chưa tăng cấp lên được tới cấp vương, thế nên cô lập tức đi tìm Hải Cơ. Mức độ vỡ nát tinh thể của Ngưng Sương nặng hơn Trần Lạc và Mễ Lạp rất nhiều, tới tận bây giờ tinh thể của cô vẫn còn chưa khôi phục lại. Đồng thời, Mễ Linh cũng tới tìm Mễ Phạn. Gần mực thì đen, bây giờ Mễ Linh cũng học được cách trước khi làm vấn đề gì quan trọng thì sẽ đi hỏi Mễ Phạn trước. Mà Mễ Linh có không tìm Mễ Phạn, Mễ Phạn cũng muốn tìm Mễ Linh. Mễ Phạn nói với vẻ bất an:
"Ngươi không được ra ngoài, nếu ngươi ra ngoài thì ngươi sẽ chết đó.”
Mễ Linh ngẩn người, đáng sợ tới mức đó cơ à? Hải Cơ lạnh giọng nói:
"Ta đi.”
Mễ Phạn nói:
"Ngươi không thích hợp để đi.”