Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 697: Chương 697: Chỉ Có Hắn Mới Có Thể

Không thích hợp ư? Cả người Mễ Linh trở nên lạnh lẽo, chẳng nhẽ nói Hải Cơ mà đi sẽ gặp chuyện à? Không phải thực lực của Hải Cơ còn mạnh hơn 1 tẹo so với khi Pháp Vương chưa đạt tới cấp vương hay sao? Đây chính là cao thủ mạnh thứ hai của căn cứ đó. Có phải à có một số câu Mễ Phạn không tiện nói hay không? Dù sao thì quan hệ của Mễ Phạn và Hải Cơ cũng không thân thiết đến mức để Mễ Phạn có thể tiên đoán mà không cần phải trả giá. Mễ Phạn nói:

“Để cho Trần Lạc đi, chỉ có hắn mới có thể thôi.”

Mễ Linh gật đầu, vẫn còn rất nhiều thành viên còn sống sót, chắc chắn chuyện này sẽ phải làm phiền tới Trần Lạc. Trong địa động, Trần Lạc đang bị một vòng tròn ánh sáng gần như trong suốt bao phủ lấy, có một hạt bụt đất rơi xuống người Trần Lạc, nhưng mà lại bị dừng ở bên ngoài vòng sáng, không thể tiến vào bên trong. Trần Lạc mở to mắt nhìn, đây là ngưng đọng thời gian à, trông cũng không giống lắm nha. Vòng sáng này không phải là thứ giống như tấm giáp bảo hộ mà Trần Lạc làm ra, mà nó là do Trần Lạc dùng dị năng thời gian bao phủ ra bên ngoài của cơ thể. Lượng tiêu hao nó cần là rất lớn.

Trần Lạc gãi gãi đầu, hắn cảm nhận thấy được sự chuyển động của thời gian ngưng đọng quanh người hắn, có làm cách nào thì cũng không thể tiến đến gần cơ thể hắn được. Lúc như này, gần như là có là công kích mạnh tới mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào làm tổn thương tới hắn được. Ngưng đọng thời gian của Khương Sơ Tuyết là làm tạm dừng mục tiêu lại, nếu như những người khác muốn công kích mục tiêu thì vẫn có thể làm được. Còn chiêu này của Trần Lạc thì ngược lại, người khác có thể động, còn bản thân hắn thì không, nhưng mà người khác không thể làm hắn bị thương được. Trần Lạc lẩm bẩm:

“Lại là một kỹ năng núp lùm nữa, bản thân ta bế quan nửa tháng mà chỉ học được mỗi cái chiêu này ư?”

Trần Lạc cảm thấy rất cạn lời, ta thật sự không muốn học được loại kỹ năng này chút nào cả, để ta học một kỹ năng công kích nào đó không hơn hay sao? Bản thân ta cũng cảm thấy rất tuyệt vọng, nhưng mà ta biết làm thế nào cho được cơ chứ? Trần Lạc tiếp tục nghiên cứu, nhưng qua chưa bao lâu thì cửa địa động bỗng có tiếng của Mễ Linh.

“Trần Lạc, sảy ra chuyện rồi.”

Mất công hắn vui vẻ, chỉ vậy thôi ư? Trần Lạc đứng dậy, hỏi:

“Có chuyện gì thế?”

Mễ Linh thuật lại mọi chuyện một lượt:

“Tốt nhất là ngươi nhanh lên một chút, nếu không thì không biết những thành viên kia có thể sống tới sáng mai không đâu.”

Cây cổ thụ biết nuốt người một cách quỷ dị ư? Mễ Linh bất an nói:

"Hình như đến Hải Cơ cũng không đối phó với nó được, Mễ Phạn nói chỉ có ngươi mới có thể thôi.”

Hải Cơ cũng không được à? Trần Lạc giật mình, chẳng nhẽ là cấp hoàng ư? Vậy thì cũng không chắc, bây giờ Hải Cơ mới là trung đoạn của cấp Vương, cũng có thể đối phương là cấp vương cao đoạn thì sao? Nếu như Mễ Phạn đã nói để Trần Lạc đi, vậy có nghĩa là không có nguy hiểm gì hết. Trần Lạc lập tức hành động. Hắn lập tức có mặt ở nơi đó, cách khoảng 2000 dặm. Mặc dù hắn không thể đến chuẩn xác nơi xung quanh cây đại thụ, nhưng mà cây đại thụ đó quá bắt mắt, thế nên Trần Lạc liền có thể tìm thấy cây một cách cực kì dễ dàng.

Nói thật lòng, đây cũng là lần đầu tiên Trần Lạc nhìn thấy một cái cây to tới mức này. Có rất nhiều thành viên bị treo lủng lẳng giống như quả trên cây vậy. Cái cây đại thụ cũng phát hiện ra Trần Lạc, một mùi hương kì lạ liền thổi tới. Trần Lạc cảm thấy đầu óc hắn hơi choáng váng, nhưng mà hắn lập tức khôi phục tỉnh táo lại ngay. Ba quả sáng trong suốt lung linh trên cây cũng bị Trần Lạc nhìn thấy. Đây là cái gì vậy? Tới đây đi nào. Trần Lạc dùng cắt đứt không gian, cắt đứt quả và cành của cây ra, sau đó hắn dùng trục xuất hư không, pấy được quả đó vào lòng bàn tay.

Mùi trái cây tươi mát phả vào mũi hắn, cực kì cuốn hút. Trần Lạc bỗng có cảm giác không nhịn được mà muốn ăn nó, nhưng mà hắn vẫn cố gắng kìm nén cảm giác đó xuống. Trần Lạc làm sao dám ăn loại quả không rõ nguồn gốc như này vào bụng cơ chứ. Thấy quả của bản thân bị trộm đi một cách kì lạ, cành lá của cây đại thụ rung lên, nhưng mà nó không đủ dài, làm thế nào cũng không với tới được chỗ Trần Lạc.

Chỉ có thế thôi á? Đây rõ ràng là thể hiện rằng nó chỉ có thể đứng im chịu đòn còn gì. Nhưng Trần Lạc đã xem thường cây đại thụ rồi, trên bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, vô số tia sét lấp ló bên trong tầng mây, giống như từng con rắn điện vậy. Công kích đầu tiên do cây đại thụ đánh ra là một luồng ánh sáng màu đen đánh từ đỉnh ngọn cây xuống, to gần 1 mét. Cả cơ thể Trần Lạc run lên, hắn nhanh chóng dùng hành tẩu hư không trốn thoát. Tiếp tới, có vô số luồng sét giáng xuống, cả vạn tia sấm. Tia sét dày đặc làm cho đến mức gần như có dùng hành tẩu hư không cũng không thể né thoát được. Trần Lạc cười khẩy một tiếng, sát thương phạm vi rộng à.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!