Trần Lạc hành tẩu hư không về phía sau, cách 10 dặm, hắn tránh xa được phạm vi công kích của tia sét. Sắc mặt Trần Lạc trầm xuống, cây đại thụ này không ngờ lại là song dị năng, là dị năng hắc ám cộng với dị năng hệ lôi. Từ những năng lực mà nó đã lộ ra thì có thể thấy nó vẫn còn cách cấp hoàng khá xa. Nhìn nó giống như là vừa mới đạt tới cấp vương, thực lực gần như ngang bằng với Trần Lạc. Hình như cây đại thụ đã bị tiêu hao không ít dị năng, nó bắt đầu nuốt chửng các thành viên của Trần Lạc.
Sắc mặt Trần Lạc lạnh đi, hắn lại áp sát thêm lần nữa, hắn bắt đầu ngưng tụ thứ nguyên chi nhận. Đồng thời hắn cũng cắt đứt từng nhánh cây đang trói lấy các thành viên, sau đó đưa các thành viên tới nơi an toàn. Chỉ trong vòng 5 giây ngắn ngủi, thứ nguyên chi nhận đã được hắn ngưng tụ xong. Hắn vung chiêu về hướng cây đại thụ một cách vô thanh vô thức. Thứ nguyên chi nhận lao từ trên xuống, Trần Lạc định chém cái cây này thành 2 nửa. Cây đại thụ không hề phát hiện ra thứ nguyên chi nhận của Trần Lạc, mà kể cả nó có phát hiện ra thì nó cũng không thể có đối sách gì hết cả.
Không hề có bất cứ điều gì ngoại lệ sảy ra, thứ nguyên chi nhận liền rơi xuống thân cây đại thụ. Tán cây khổng lộ bị phân thành 2 ngay lập tức, mà thứ nguyên chi nhận cũng không vì thế mà dừng lại, nó tiếp tục cắt cây đại thụ ra. Cây đại thụ như phát điên vậy, nó không ngừng lay động, run rẩy không ngừng. Sức mạnh sinh mệnh của cây đại thụ làm cho Trần Lạc cảm thấy rất bất ngờ. Nó cao gần 200 mét, vậy mà thứ nguyên chi nhận chỉ có thể bổ nó làm đôi đã mất đi sức mạnh để kế thừa. Bộ dạng của cây đại thụ cực kì thảm hại. Nhưng mà nó vẫn cứ sống sót, 1 chiêu thứ nguyên chi nhận không thể bổ chết nó được.
Một chiêu không đủ, vậy thì 2 chiêu. Trần Lạc lấy trân châu của Ngưng Sương ra, chuẩn bị khôi phục dị năng. Mà kể cả hắn không có trân châu của Ngưng Sương, thì khi đối phó với một kẻ không thể di chuyển như nó, Trần Lạc chỉ cần né đi một lát, đợi dị năng hồi phục rồi quay lại chém tiếp là được. Vào đúng lúc này, một tin tức bỗng được truyền tới trong đầu Trần Lạc.
“Ngươi tới đây vì nhưngc nhân loại này. Bây giờ ta thả chúng ra, chúng ta hòa nhau, có được không?c
Đây là nó đang cầu hòa à? Trần Lạc suy nghĩ một tẹo:
"Được.”
Cây đại thụ thả thành viên của Trần Lạc ra đúng như lời hứa. Những thành viên vừa được cứu dùng con mắt căm giận và nghi kị nhìn về phía cây đại thụ. Nhưng mà bây giờ thủ lĩnh tới rồi, không có chuyện gì mà thủ lĩnh không làm được cả. Nhưng mà đầu tiên bọn họ có 1 đội hơn 200 người, vậy mà bây giờ chỉ còn hơn 100 một tẹo, ngang với việc Trần Lạc đã bị giết mất gần 100 người. Từ trước tới nay Hừng Đông thành chưa từng phải nhận tổn thất lớn như vậy bao giờ cả. Cái cây đại thụ này đầu óc đơn giản, không phải nó thật sự tin rằng Trần Lạc sẽ thật sự tuân thủ theo lời hứa chứ? Trần Lạc nhìn chằm chằm cây đại thụ, hắn thật sự không tiếp tục động thủ nữa. Sau khi về viện, Trần Lạc lấy ra quả của cây đại thụ, hắn lập tức hỏi:
"Mễ Phạn, ta mà ăn quả này thì liệu có vấn đề gì không?”
Mễ Phạn suy nghĩ một lát:
“Có ích lợi rất lớn đó.”
Có được câu trả lời của Mễ Phạn, Trần Lạc lập tức cắn một miếng, hắn đã nhịn không nổi từ lâu rồi. Quả này thơm ngọt không tả được. Thật không ngờ loại cây ăn thịt người như cây đại thụ đó lại có thể có được loại quả như thế này. Mặt Trần Lạc ngẩn ra, bởi vì hắn cảm nhận được năng lượng của tinh thể trong não hắn tăng lên một chút. Ăn quả này có hiệu quả ngang với hấp thu tinh thể ư? Đúng ra Trần Lạc nghĩ rằng cái cây đại thụ không chạy được, sau này hắn sẽ quay lại tìm nó sau. Nhưng mà thật không ngờ rằng quả của nó lại có hiệu quả như vậy.
Vậy thì hắn sẽ tạm thời không giết cây đại thụ này đi, đợi sau khi lợi dụng nó xong thì thịt nó cũng không muộn. Mặc dù nó đã giết thành viên của Trần Lạc, nhưng mà dù sao thì cũng nên tính toán đôi chút. Trần Lạc hiểu ra vì sao Mễ Phạn nói Hải Cơ không thích hợp rồi, không phải là do Hải Cơ không phải đối thủ của nó. Mà là do với tính cách cỉa Hải Cơ, cô ấy sẽ suy nghĩ hay sao? Cứ giết chết nó trước rồi tính tiếp mới là tính cách của cô ấy.
…
Trần Lạc lại cắn thêm miếng nữa, mùi thơm của hoa quả tản ra 4 phía. Trần Lạc cảm thấy quả này còn ẩn chứa lượng năng lượng nhiều hơn cả tinh thể cấp 10, nhưng mà nó vẫn chưa đạt tới được mức như cấp vương. Kể cả như vậy thì đây cũng là rất hiếm thấy rồi. Nhìn thấy bộ dạng thèm muốn nhỏ dãi của Mễ Phạn, Trần Lạc cười đưa quả tới cho nó. Mễ Phạn cũng không chê trên quả dính nước bọt của Trần Lạc, nó cắn một miếng.
"Ngon thật đấy.”
Trần Lạc liền đưa luôn cho Mễ Phạn, Mễ Phạn lại xoa xoa bụng:
"Tại sao lại no được luôn rồi nhỉ, hình như ăn nhiều không tốt đâu.”