Cũng đúng, một lần Trần Lạc hấp thu năng lượng phải gấp mấy lần những người bình thường khác. Lúc Trần Lạc còn cấp 10, hắn hấp thu một viên tinh thể cấp vương cần 1 tuần. Nhưng bây giờ hắn chỉ cần 2 ngày. Còn những người cấp 10 khác mà muốn hấp thu tinh thể thì ít nhất cũng cần khoảng trên dưới 25 ngày. Trần Lạc lại đưa quả bón tới bên miệng Hải Cơ:
"Chị, ngươi cũng ăn đi.”
Hải Cơ liền cắn một miếng dứt khoát. Cái mũi nhỏ của Ngưng Sương ngửi ngửi, cô nuốt nuốt nước miếng:
"Cho ta ăn thử một miếng với đi.”
Trần Lạc đưa 1 trong 2 quả còn lại cho Mễ Linh và Mễ Lạp, sau đó hắn mới nói với Ngưng Sương:
"Ngươi khóc cho ta xem đi thì ta đưa cho ngươi.”
Khóc cho hắn xem ư? Ngưng Sương bỗng cảm thấy rất tủi thân. Người khác vừa nói, hắn liền đưa cho người ta mà không nghĩ gì cả. Vậy mà đến lượt cô thì lại cần phải khóc mới được ăn. Hắn cứ thích bắt nạt cô thôi.
“Oa.”
Đúng ra Ngưng Sương không muốn khóc, nhưng mà nước mắt lại cứ không tự chủ mà rơi như mưa. Mễ Lạp cảm thấy rất bất lực, nhưng mà cô cũng biết Trần Lạc không cố ý bắt nạt Ngưng Sương, mà là do hắn muốn thu thập thêm trân châu của Ngưng Sương mà thôi. Trần Lạc cười ngượng ngùng, còn lại bao nhiêu hắn liền đưa hết cho Ngưng Sương. Chỉ vì cái ăn, đúng là việc gì ngươi cũng có thể làm được. Ngưng Sương lau nước mắt, cô hừ một tiếng rồi quay đầu đi. Ngươi dỗ trẻ con đó à?
Mễ Lạp chia quả ra làm 3 phần, cô, Mễ Linh và Ngưng Sương, mỗi người 1 phần. Lúc này Ngưng Sương mới nín khóc, mỉm cười ăn. Trần Lạc đem quả cuối cùng phân thành n phần, để cho những người như Tô Đại Trụ, Mã Ngọc, Pháp Vương, chó con, Mộng Âm, Triệu Tử Ý, Ngân Linh ăn. Pháp Vương được chia miếng to nhất, bởi vì nó có thể ăn nhiều nhất. Chỉ một lát sau, cả 3 quả đều đã hết sạch. Như này làm sao được? Ngươi có thể kết quả được đúng không?
Cây đại thụ này thật sự rất kì diệu, Trần Lạc định bảo Mộng Âm thử cải tiến cây đại thụ này xem sao, hoặc là mượn sức mạnh của các thành viên hệ tự nhiên để khiến quả mau chín. Trần Lạc lại hành động đi tìm cây đại thụ một lần nữa. Đại thụ à, chắc ngươi cũng không muốn bị chẻ làm đôi đâu ha? Mặc dù cây đại thụ này đã thịt mất thành viên của Trần Lạc, nhưng từ sau khi hắn biết cây đại thụ có thể mọc ra loại quả như vậy thì làm sao hắn giết cây đại thụ này được nữa? Cứ để hắn nghiền ép cây đại thụ này đi đã rồi nói tiếp.
Thế giới của người trưởng thành, phần lớn mọi việc đều không thể nói rõ đúng sai, chỉ có thể chia ra là lợi và hại. Hắn giữ cây đại thụ lại thì có thể khiến cho nhiều người được sống sót hơn nữa. Lúc này Trần Lạc vẫn chưa biết rằng cây đại thụ này thần kì hơn những gì mà hắn nghĩ rất nhiều. Khi Trần Lạc lại xuất hiện, cây đại thụ liền truyền tới tin tức:
"Ta nuốt người của ngươi, nhưng ngươi cũng lấy đi hết quả mà ta vất vả lắm mới kết ra được. Chúng ta hòa nhau rồi, vậy mà bây giờ ngươi còn tới. Ngươi muốn gì hả?”
Trần Lạc cười lạnh:
“Hòa nhau ư? Ngươi giết mất của ta 96 người, 1 người trị giá 1 quả. Nếu người dám động tới ta thì sẽ phải trả giá gấp 10 lần, vậy nghĩa là 960 quả nữa. Nếu như ngươi có thể đưa cho ta thì ta sẽ suy nghĩ tới chuyện tha cho ngươi.”
Cây đại thụ bất ngờ, hóa ra trên thế giới còn có người vô liêm sỉ tới vậy. Chín trăm sáu mươi quả ư? Tới tận bây giờ ta vẫn còn chưa kết ra được số lẻ của con số mà ngươi nói, còn cách rất xa đó.
"Ta liều mạng với ngươi.”
Cây đại thụ trở nên cuồng bạo, một luồng ánh sáng đen bắn về phía Trần Lạc. Hình như yêu cầu của hắn hơi quá đáng thì phải. Trần Lạc né đi, hắn đổi giọng hòa hoãn nói:
"Đừng kích động như vậy, ta có thể giúp ngươi kết quả mà.”
Cây đại thụ ngẩn ra:
"Ngươi định tìm lương thực tới đây cho ta thôn phệ hay sao?”
Trần Lạc:
“???”
Cây đại thụ này kết quả dựa vào việc nuốt người ư? Sau khi tìm hiểu thì đúng thật là như vậy, những chiêu thúc ép cho quả chín hoàn toàn không có tác dụng gì với cây đại thụ này cả. Cây đại thụ này dựa vào việc hấp thụ sức mạnh của con mồi để ngưng kết ra quả. Con mồi của cây đại thụ chính là tất cả các loại sinh vật do nó cưỡng ép mê hoặc tới đây. Cây đại thụ nói:
“Lúc mới đầu thì lượng lương thực có rất nhiều, còn chẳng cần ta tốn công đi bắt, bọn chúng đều tự dâng mình tới tận cửa. Nhưng sau đó số lượng con mồi bắt đầu giảm dần, cuối cùng ta phải dụ hoặc thì mới có con mồi. Càng về sau, số lượng sinh vật chết càng nhiều, những con mồi khác cũng cảm nhận được nguy hiểm, thế nên bọn chúng đều không dám tới gần nữa. Trước khi ăn được người của ngươi, đã rất lâu rồi ta chưa ăn được một bữa no nào cả.”