Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 700: Chương 700: Kích Động

Cây đại thụ bắt đầu hồi tưởng lại:

"Những nhân loại mà ta ăn được ngày hôm nay thật sự rất ngon, ăn bừa một người thôi thì cũng mà mỹ vị mà ta khó có thể ăn được.”

Những sinh vật biến dị trên đại lục chuột túi thường chỉ khoảng cấp 4 cấp 5. Các thành viên của Trần Lạc đều là cấp 7, tất nhiên là họ sẽ mạnh hơn mấy con chuột túi vớ vẩn kia nhiều rồi. Con mồi có cấp bậc càng cao, sức mạnh mà nó dâng lên cho cây đại thụ càng lớn? Trong không gian của Trần Lạc vẫn còn 5 cái thi thể cấp vương. Trần Lạc cảm thấy nó có ích nên mới cất lại. Mà kể cả nó không có ích đi chăng nữa thì hắn cũng có thể lấy nó ra làm lá chắn cho người khác mà, có đúng không? Đối với Trần Lạc mà nói đúng thật là không có tác dụng gì. Nghĩ tới đây, hắn liền lấy ra một cái thi thể.

“Ngươi ăn thử đi, để ta xem ngươi có thể ngưng kết ra quả như thế nào.”

Cây đại thụ cũng không khách sáo, nó vươn một cái cành ra, cuốn lấy cái thi thể. Khi nụ hoa to lớn nuốt lấy thi thể, cây đại thụ liền ngẩn ra, nó nói với vẻ không thể tin được:

“Ngươi cho ta ăn cái gì vậy, thật không ngờ lại hàm chứa nhiều năng lượng như thế.”

Đây chắc chắn không phải thứ bình thường, đến bây giờ Trần Lạc mới có 5 cái mà thôi. Trần Lạc cười nhẹ nói:

“Để ta xem xem ngươi có thể kết ra quả như thế nào đã rồi ta sẽ suy nghĩ tới việc hợp tác với ngươi.”

Nếu như nó có thể kết ra quả giống y như lúc trước, vậy thì Trần Lạc có thể hợp tác với nó. Cây đại thụ bắt đầu dốc sức tiêu hóa:

“Ngươi phải đợi ta một ngày, ta cần thời gian để tiêu hóa. Sau đó ta mới có thể kết ra quả trưởng thành được.”

Một ngày ư? Trần Lạc hoàn toàn đợi được. Một ngày sau, Trần Lạc lại tới, lần này hắn nhìn thấy trên thân cây đúng là mọc ra một quả trong suốt như bảo ngọc, thậm chí trông nó còn to hơn quả trước đây một chút. Trần Lạc đang định hái thì cây đại thụ nói:

"Ngươi có còn con mồi giống như hôm qua không, cho ta thêm một chút đi. Ta có thể khiến quả này còn cao cấp hơn được nữa.”

Quả trước đây đối với Trần Lạc mà nói thì có chút tác dụng thôi, nhưng mà không nhiều lắm. Hắn nghe thấy vậy thì hai mắt sáng lên. Chẳng nhẽ cái cây này có thể kết ra quả ngang với tinh thể cấp vương ư? Trần Lạc lại ném ra thêm một cái thi thể, lần này hắn không đi nữa mà ngồi cách cái cây đại thụ một khoảng không xa. Ngày hôm sau, cây đại thụ lại đòi thêm 1 cái nữa. Trần Lạc nghiên chặt răng đưa cho nó, nếu ngươi dám lừa ta thì ngươi cứ đợi đó. Ngày thứ 3, quả của cây không to hơn là bao, nhưng mà ánh sáng từ quả phát ra như muốn chọc mù mắt Trần Lạc vậy. Cây đại thụ bị thứ nguyên chi nhận bổ đôi cũng đã khôi phục được nửa già, không biết đây là do cây đại thụ có năng lực tự hồi phục hay là do nó thôn phệ tang thi nên mới có thể hồi phục nhanh như vậy. Cây đaii thụ nói với vẻ tràn đầy tiếc nuối:

“Đây là quả cực hạn năng lực bây giờ hiện có của ta, ta không thể cho ra hiệu quả tốt hơn được nữa. Đến bản thân ta còn chưa ăn bao giờ.”

Trần Lạc vừa nghe liền lập tức hái quả xuống. Cây đại thụ ngu người, quả của ta đâu rồi? Tại sao lại bỗng nhiên biến mất 1 cách thần kì như vậy? Nếu không phải do thủ đoạn của Trần Lạc quá thần kì, hơn nữa uy lực của thứ nguyên chi nhận của hắn còn mạnh mẽ đến kinh người thì chắc chắn đại thụ sẽ không ngoan ngoãn hợp tác tới vậy đâu. Trần Lạc cắn một miếng vào quả, hắn híp mắt lại, trong lòng hắn có cảm giác kích động tới mức không tả nổi.

Lần kết quả này của cây đại thụ không ngờ lại có thể có được lượng năng lượng tương đương với tinh thể cấp vương. Quả này không giúp ích cho Trần Lạc nhiều như tinh thể cấp vương hệ không gian, nhưng mà nó vẫn có ích hơn tinh thể của các hệ khác rất nhiều. Mà quả này là do đổi lấy từ 3 cái xác tang thi cấp vương vô dụng đó. Lại còn là loại xác tang thi bị mở não lấy tinh thể rồi nữa chứ. Không nói đến chuyện khác, chỉ tính thời gian sau này thôi, chuyện Trần Lạc có thể kiếm thêm được vài chục cái thi thể nữa thì cũng không khó. Sau khi quái vật giáng lâm, số thi thể cấp vương sẽ càng nhiều hơn nữa.

Chỉ cần dựa vào cái cây đại thụ này thôi, Trần Lạc sẽ có thể đạt tới cấp hoàng mà không cần thêm bất cứ tinh thể nào khác nữa. Ba mươi ba viên tinh thể cấp vương có thể giúp cho một người đơn dị năng cấp vương đạt tới được cấp hoàng. Trần Lạc là song dị năng, thế nên số tinh thể mà hắn cần cũng là gấp đôi, đại khái chắc cũng cần khoảng 50 viên. Mà quả của cây đại thụ tốt hơn tinh thể bình thường, thế nên chắc hắn cũng chỉ cần khoảng 40 viên là đủ. Cây đại thụ hỏi:

“Ngươi có còn con mồi nào nữa không?”

Trần Lạc nghe vậy thì liền mang 2 cái thi thể còn lại ra đưa hết cho cây đại thụ mà không giữ lại gì cả. Cây đại thụ vui vẻ nhận lấy:

“Quả lần này thì sẽ là của ta.”

Sắc mặt Trần Lạc trầm xuống, cái gì vậy chứ, ý của ngươi là muốn chia 50: 50 với ta ư? Ngươi không muốn sống nữa hả? Nếu như vậy thì số thi thể mà hắn cần thu thập sẽ tăng lên gấp đôi? Trần Lạc cười lạnh một tiếng:

“Ngươi đừng có nói với ta rằng khi ngươi tiêu hóa năng lượng thì không hề lén lút giữ lại chút gì làm của riêng cả nhé. Như vậy rồi mà ngươi còn đòi chia 50:50 với ta ư?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!