Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 702: Chương 702: Đừng Cố Chống Đỡ Làm Gì

Đúng ra Trần Lạc cũng không định xuất phát sớm như vậy đâu, hắn định chờ thêm một thời gian nữa cho tang thi tiến hóa thêm, nhưng mà bây giờ việc sớm kiếm con mồi cho cây đại thụ là rất cần thiết. Kiếm con mồi bón cho nó ăn sớm thì nó sẽ sinh ra quả sớm. Đội ngũ sẽ do mấy người Hạ Hạo Nhiên, Cẩm Nguyên Giang, Hùng Văn Huệ dẫn đội. Trần Lạc phân phó với bọn họ:

“Các ngươi nhớ đừng giết nhiều quá, chỉ cần giết vừa đủ dùng là được, thi thể của tang thi nhớ phải bảo quản cẩn thận.”

Hạ Hạo Nhiên hỏi:

"Vậy nếu chúng ta gặp phải thổ dân ở đó thì sao?”

Trần Lạc hỏi ngược lại:

“Có bao giờ mà chúng ta để cho bản thân bị bắt nạt chưa?”

Ý của hắn nói chính là nếu như gặp ai đó dám kiếm chuyện thì cứ động thủ là được. Mấy người họ gật đầu, Trần Lạc lại nói:

"Các ngươi đi trước đi, sau đó ta sẽ vận chuyển vật tư qua cho các ngươi.”

Trần Lạc vỗ vỗ bả vai của Hạ Hạo Nhiên:

“Nếu như gặp phải nguy hiểm thì cứ liên lạc với ra, đừng cố tự chống đỡ làm gì.”

Bây giờ Trần Lạc có thể dùng hành tẩu hư không vượt qua các đại lục, nếu như có thể đột biến nào đó xuất hiện thì hắn cũng sẽ có thể có mặt ngay tức khắc. Số thành viên đi châu âu có tổng cộng 3000 người, những người còn lại tiếp tục cẩn thận tìm hiểu về mảnh đất thần kì này, nói không chừng còn có cây đại thụ thứ hai chưa được tìm ra thì sao? Việc giết tang thi nhỏ nhoi đó cũng không cần Trần Lạc phải đích thân đi, những việc này cứ giao cho thành viên là đủ.

Hôm nay đúng là việc tốt thành đôi, Pháp Vương đã đi sớm một bước, tăng được lên cấp vương. Trần Lạc quay về địa động, hắn muốn nghiên cứu thử xem bản thân có thể tạo ra được ngưng đọng thời gian qua việc dùng ngưng trệ thời gian hay không. Ngưng đọng thời gian và gia tốc thời gian đều có những ưu điểm khác nhau. Lúc này có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên:

“Là ta đây, Pháp Vương đây.”

Pháp Vương tìm ta ư? Trần Lạc nói:

“Vào đi.”

Chỉ thấy một thanh niên đen như hòn than đi vào với dáng vẻ cà lơ phất phơ. Trên mặt thanh niên này còn mập mạp có thịt, nhìn giống như một đứa nhóc béo. Trần Lạc ngẩn ra, đây là Pháp Vương ư? Pháp Vương tăng tới cấp vương nên hóa thành hình người rồi ư? Trần Lạc vui mừng nói:

“Là ngươi à, tiểu hắc tử, ngươi hóa hình có dáng vẻ như này à?”

Vẻ ngoài Pháp Vương trông cứ ngu ngu khờ khờ, nhưng ai cho rằng Pháp Vương thật sự khờ thì kẻ đó mới là kẻ ngu. Pháp Vương cười hi hi, nhìn dáng vẻ như hơi ngại ngùng. Pháp Vương ôm lấy Trần Lạc đi ra ngoài:

“Hôm nay chúng ta phải uống một chầu cho đàng hoàng.”

Hai người đi ra ngoài, Pháp Vương liền thấy Samoyed và Ngân Lang, ánh mắt họ trông rất phức tạp mà nhìn nó. Pháp Vương ngẩn ra. Cẩu sau khi giàu có thì không quên tình cũ. Pháp Vương lại biến trở về thành hình dáng cũ:

"Ta vẫn thích làm chó hơn.”

Ba nghìn thành viên bám vào sinh vật biển đi giữa đại dương. Những sinh vật biển có thể hình lớn thì các thành viên đứng luôn trên người nó, còn những sinh vật biển có thể hình nhỏ, thì các thành viên sẽ buộc dây vào eo chúng nó, sau đó dựa vào sức kéo mạnh mẽ của chúng để có thẻ đi nhanh trên mặt biển. Hùng Văn Huệ kinh ngạc nói:

"Cũng không biết thủ lĩnh làm thế nào khiến chúng nó nghe lời vậy. Nhìn bọn chúng không có chút dáng vẻ nào là không tình nguyện cả, ngược lại còn rất nhiệt tình nữa chứ.”

Cẩm Nguyên Giang cười cười, chắc là do chúng bị lừa gạt đó, nhìn bọn chúng thì thấy có vẻ đầu óc không nhanh nhạy lắm đâu. Vào đúng lúc này, con cá voi xanh dài dẫn đầu đoàn bỗng kêu lên một tiếng đau đớn làm người ta sợ hãi. Cơ thể của cá voi xanh run rẩy, nó lắc qua lắc lại trong nước, những thành viên đứng trên người nó đều đứng không vững, tất cả liền nhảy hết xuống biển. Con rùa biển nói với vẻ bất mãn:

"Ngươi bị làm sao thế, ngươi có còn muốn làm nữa hay không? Nếu như Hải Vương trách tội xuống thì ngươi đừng có làm chúng ta liên lụy theo đó.”

Cá voi xanh không đáp lời, nó điên cuồng lăn lộn trong nước biển. Trong lúc nó lăn lộn, cơ thể cá voi xanh dần dần bắt đầu biến hóa dài ra. Tất cả mọi người đều dừng lại, nhìn chằm chằm cá voi xanh. Qua một lát, cá voi xanh yên tĩnh trở lại, nó kêu lên một tiếng dài hưng phấn:

"Ta tăng cấp rồi.”

Tất cả những sinh vật biển khác đều nhìn cá voi xanh với ánh mắt ngưỡng mộ, lại có thêm một đồng bạn của chúng mạnh lên rồi. Sau khi vui vẻ qua đi, cá voi xanh nghi hoặc hỏi:

“Không đúng, Hải Vương đại nhân không hề giáng thần lực xuống cho ta, vậy tại sao ta lại tăng cấp rồi?”

Đúng vậy nha, chẳng nhẽ không cần thần lực cũng có thể tăng cấp ư? Rùa biển cười đểu nói:

“Điều này mà cũng cần phải hỏi à? Ta nghĩ là do ngươi rất trung thành với Hải Vương đại nhân, thế nên Hải Vườn đại nhân đã âm thầm giáng thần lực cho ngươi trong vô hình đó. Hải Vương đại nhân đang quan sát chúng ta từng giây từng phút, lúc nào hắn cũng ở cạnh chúng ta.”

Cá voi xanh cũng không ngừng phụ họa theo:

“Đúng đúng đúng, nhất định là như thế, ta phải nỗ lực hơn mới được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!