Vừa có phán đoán như vậy nên tất cả các sinh vật biển khác lại càng trở nên cố gắng hơn. Cũng không thể trách bọn nó ngốc được. Khi Trần Lạc dùng thứ nguyên chi nhận cấp hoàng, uy lực đó đều được mọi người tận mắt nhìn thấy, đây đúng là uy lực giống như thần lực giáng xuống vậy. Mà hai con kim điêu cũng lớn vụt lên dưới sự quan sát của bọn nó. Những việc này đã đi sâu vào trong lòng của các sinh vật biển. Sự phát triển của cá voi xanh cũng khiến cho các thành viên bất ngờ, một sinh vật biển mạnh như vậy mà còn phải quỳ dưới chân của thủ lĩnh.
Trần Lạc cao thâm khó đoán, điều này cũng đã ăn sâu bén rễ vào trong lòng của các thành viên, làm cho kể cả bọn họ có khồn ngừng mạnh lên hằng ngày thì trong lòng họ cũng không dám có bất kì ý nghĩ gì lạ cả. Đi hơn nửa ngày, cuối cùng bọn họ cũng tới được đại lục Châu Âu. Diện tích của cả châu âu to hơn Long quốc một chút, nhưng mà số người lại chỉ bằng 1 nửa Long quốc. Bên bờ biển không có tang thi mấy, những sinh vật biển cấp thấp sẽ đấu đá lẫn nhau với tang thi.
Hạ Hạo Nhiên, Cẩm Nguyên Giang và Hùng Văn Huệ chia nhau ra hành động, nếu tập trung hết lại đi cùng nhau thì hiệu suất làm việc sẽ rất thấp. Các thành viên nhanh chóng di chuyển, bọn họ tiến vào trong thành phố. Mỗi đội do bọn họ dẫn đầu đều tự chia thành hơn chục tiểu đội nhỏ, chia nhau ra tìm kiếm. Số lượng tang thi ở thời điểm này giảm đi gấp hơn chục lần so với khi mạt thế mới sảy ra. Nhưng trong số những tang thi còn sống thì có một số lượng lớn là cấp 4 cấp 5, không thể tiếp tục tiến hóa lên cao hơn được nữa. Đến giai đoạn sau, số lượng những ngưới sống sót sẽ nhiều hơn số lượng tang thi, nhưng mà lúc đó những con tang thi còn sống hầu như đều là loại rất mạnh.
Bây giờ vẫn chưa tới mức đó, nhưng mà tang thi cấp 7 cũng tính là rất khó gặp rồi. Trong số 200 300 con tang thi mà có một con trong đó là tang thi cấp 7 thì đã tính là không tồi rồi. Nếu như mạt thế chỉ có những tang thi đơn thuần thì chắc chắn con người có thể chống chọi qua mạt thế. Bọn họ không thể phán đoán cấp bậc của tang thi mà chỉ dựa vào vẻ ngoài được, thế nên các thành viên chỉ đành giết nhầm còn hơn bỏ sót, không thể bỏ qua được. Một số lượng tang thi cấp 7 ít ỏi làm sao có thể tạo thành uy hiếp đối với 1 nhóm hơn trăm thành viên cấp 7 cơ chứ?
Khi có một số lượng nhỏ tang thi nhìn thấy 1 nhóm đông người thì bọn chúng đều trực tiếp bỏ chạy, sau đó họ nhau lại rồi cùng nhau đâm đầu vào chỗ chết. Mặc dù bọn chúng có trí tuệ, nhưng mà bọn chúng lại có khát vọng ăn thịt uống máu to lớn, thế nên kiểu gì bọn chúng cũng tự tới nộp mạng thôi. Các thành viên chỉ cần cười nhận lấy là được. Chỉ cần không phải là do gặp được thể đột biến thì bọn họ sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm gì cả. Hạ Hạo Nhiên dẫn một đội đi tiên phong, bọn họ còn chưa giết được mấy con tang thi cấp 7 thì đac gặp được một đội người ngoại quốc. Da vàng, tóc đen, vừa nhìn là đã biết không phải người bản địa. Người ngoại quốc mở to mắt nhìn bọn họ, đây là người của Long quốc, rau muối hay là Tiểu nhật tử? Có một người ngoại quốc nói:
“Bọn chúng dùng ngôn ngữ của Long quốc, ta từng học qua loại ngôn ngữ này, để ta đi hỏi bọn họ.”
Bọn họ cực kì kinh ngạc, người của Long quốc làm cách nào mà tới được tận đây vậy? Không phải bọn họ chưa từng thử vượt biển, nhưng mà lần nào cũng bị giệt toàn quân, không có bất cứ ngoại lệ nào cả. Một người ngoại quốc đi tới chào hỏi:
"Hei, đồng hương, các ngươi từ đâu tới đây vậy?”
Hạ Hạo Nhiên chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng không đáp lời. Chỉ cần không phải là người tới đây kiếm chuyện thì hắn sẽ coi như không nhìn thấy. Đối với thái độ của Hạ Hạo Nhiên, người ngoại quốc đó cảm thấy rất khồn hài lòng. Nhưng mà họ chỉ có một đội nhỏ hơn chục người, thế nên cũng không dám ép hỏi. Có một thành viên nói:
“Anh Hạ, nhìn như bọn họ đi gọi thêm người rồi thì phải, chúng ta có nên giữ họ lại hay không? Hạ Hạo Nhiên cười cười:
“Không phải là đang lo không tìm được mấy con tang thi cấp 7 hay sao, vậy thì bọn hắn muốn tới cứ để bọn hắn tới. Chúng ta gọi mấy đội bên cạnh tới sát đây một chút là được.”
Quả nhiên không bao lâu sau, hơn hai ngàn người bao vây lấy nhóm người Hạ Hạo Nhiên. Cơ bản những người này ban đầu cũng đều là những người ngoại quốc cao lớn vạm vỡ, cơ thể cường tráng, thế nhưng bây giờ tất cả đều xanh xao vàng vọt, gầy còm, vừa nhìn là biết do thiếu dinh dưỡng dài ngày. Một tên ngoại quốc dẫn đầu hơi nghiêng đầu, hắn ta giao cho một tiểu đệ làm nhiệm vụ phiên dịch:
“Bây giờ các ngươi đã bị bao vây rồi, tốt nhất là các ngươi nên thành thật một chút đi. Các ngươi có đồ ăn không, mau đem ra đây chia cho chúng ta. Nếu vậy thì các ngươi có thêt giữ mạng, nếu không thì đừng trách chúng ta lấy tinh thể của các ngươi. Còn nữa, các ngươi tới đây bằng cách gì?”