"Khôn sống mống chết, tập trung vật tư cho một số ít người, để bọn họ vượt qua mạt thế, lưu lại mồi lửa cho nhân loại."
"Hãy bắt đầu từ Long Quốc trước đi, lấy tài nguyên của Long Quốc để cung cấp nuôi dưỡng cho chúng ta."
Những người xung quanh nhao nhao đồng ý.
Lần này bọn họ đến đây, một là để thu hoạch tinh thể của Long Quốc, hai là để cướp đoạt dị năng giả hệ tự nhiên, hệ quang minh của cùng với những phụ nữ xinh đẹp Long Quốc.
Nói trắng ra là một cuộc cướp bóc.
Đại tiên tri đề nghị như vậy, Tông Hùng nhanh chóng đồng ý.
Bọn họ vốn đang ở gần giáp với Long Quốc, cho nên đến rất nhanh.
Trước kia bọn họ đã phái thám tử đi điều tra, tra xét tình hình của Long Quốc, rào cản ngôn ngữ không phải là vấn đề, dù sao có người còn biết nói mấy loại ngôn ngữ.
Nhưng bởi vì bề ngoài khác biệt, rất dễ bị người khác chú ý đến, cho nên thám tử không thể thu thập được nhiều thông tin lắm.
Có điều cả hai nước đã liên thủ với nhau rồi, vậy thì sao có thể thu được nữa?
Long Quốc bên cạnh bọn họ hoàn toàn không có năng lực phản kháng lại, buồn cười, kẻ địch của bọn họ đông đúc như vậy cơ mà.
Nhưng tin tức Du Tử và Tông Hùng hành quân nhanh chóng được người truyền đến cơ quan đầu não của Long Quốc.
Chuyện này khác hẳn với việc Trần Lạc sai các thành viên tiến vào Ngẫu Châu, đám người của Trần Lạc có bao nhiêu người?
Đây rõ ràng mà một cuộc chiến tranh quy mô cực lớn.
Đại tiên tri đã chuẩn bị từ sớm:
"Quân chủ lực của Long Quốc sẽ nhanh chóng tập kết, đánh tan bọn họ là chúng ta cơ bản đã thành công."
Một tên Tông Hùng cười nói:
"Nghe nói bá chủ của Long Quốc, thành Hừng Đông đã biến mất không thấy, không biết bọn họ đã đi đâu, nến như thủ lĩnh của bọn họ trở về thì phải dựa vào Đại tiên tri ngươi ra tay."
Đại tiên tri gật đầu:
"Yên tâm đi, ta đã có chuẩn bị trước rồi, ta cũng đã mời Quy Thần đến, nếu hắn dám xuất hiện thì chắc chắn phải chết."
Đúng lúc này, có một người kinh hoàng chạy đến báo tin:
"Tiên tri đại nhân, không hay rồi, có một đám tang thi đang quấy rầy chúng ta, đã có rất nhiều người bị chúng nó ăn rồi."
Đại tiên tri trách móc:
"Tiêu diệt là được, chuyện này còn phải chờ ta dạy lại à?"
Người đến báo tin xụ mặt nói:
"Tiên tri đại nhân, nói ra thì có lẽ ngài không tin, nhưng trong đám tang thi này có rất nhiều con đã đến bậc tám, cường giả bậc bảy của chúng ta vừa đối mặt với chúng nó đã bị gặm luôn một nửa bên mặt."
Đại tiên tri choáng váng mặt mày.
…
Tang thi bậc tám cũng không thể coi như vật quý hiếm gì, nhưng đây là một đàn tang thi bậc tám.
Có bao nhiêu con?
Hơn một nghìn con.
Đại tiên tri run người lên, ngươi đang lừa ta đúng không?
Bọn họ đã từng nhìn thấy tang thi kết bè kết đám, nhưng đã bao giờ nghe thấy một đống tang thi lợi hại như vậy kết thành đội ngũ chưa?
Nếu dựa theo lẽ thường thì trong đám tang thi này chắc chắn còn có tang thi bậc chín, thậm chí là bậc mười đang đi theo phía sau.
Đại tiên tri trầm giọng nói:
"Lập tức tập kết nhân lực, cho dù có dù chiến lực biển người thì cũng có thể giết chết chúng nó, vừa lúc kiếm được một đống tinh thể cao cấp.
Nhưng chờ đến khi Đại tiên tri tập kết người xong đuổi tới nơi, đám tang thi đối diện đã sớm chạy mất tăm.
Dù sao chiều dài của đội ngũ kéo dài đến cả chục dặm.
Đại tiên tri không cam lòng, lẩm bẩm nói:
"Đúng là gặp quỷ."
Đại Tráng đứng ở phương xa nhìn thấy đám người này tới, cười ha ha nói:
"Không biết vì sao ta lại muốn giết chết bọn họ, không sao cả, cứ từ từ mà làm, mỗi ngày giết mấy tên là được, một tháng không giết hết thì lại hai tháng."
Ban đêm Đại Tráng dẫn theo đàn em của mình đi tập kích, Đại tiên tri đã có chuẩn bị trước, ngăn chặn đám tang thi đó lại.
Nhưng bọn tang thi này ăn xong là chạy, Đại tiên tri lại không dám đuổi theo, bọn tang thi chạy quá nhanh.
Nếu hắn một thân một mình dẫn theo một bộ phận tinh anh đi tìm tang thi để giết chóc thì e rằng đến mạng cũng không còn.
Đại tiên tri tức giậm chân, đợi ta xử lý xong Long Quốc sẽ đến giết chết hết đám các ngươi.
Cùng ngày hôm đó, các căn cứ trong Long Quốc đã thu được tin tức Du Tử và Tông Hùng đến tấn công.
Lúc trước trong Long Quốc còn có các căn cứ lớn đang tồn tại, nhưng bởi vì thời gian trôi qua lâu rồi, các thành viên trong các căn cứ dần sơ tán đến khắp nơi.
Lúc này Mục Hồng đứng dậy, bắt đầu liên hệ khắp nơi.
Lần trước cô và các lão đại của các căn cứ liên thủ đối phó với Đại Tráng, tìm được đường sống trong chỗ chết, cũng coi như đã cùng nhau đồng sinh cộng tử, kết giao tình đồng chí.
Thành Hừng Đông không có ở đây, Mục Hồng cũng coi như cường giả số một số hai.
Độ may mắn của Mục Hồng rất cao, hiện giờ cô đã là bậc mười, hơn nữa còn có uy danh rất lớn trong số những người còn sống.
Mục Hồng nhanh chóng liên hệ mười mấy vị lão đại, còn có một có người không mời tự đến.