Mục Hồng trầm giọng nói:
"Cần thiết phải ngăn cản được bọn họ, nếu để cho bọn họ tiêu diệt lần lượt từng bộ phận thì chúng ta sẽ tiêu đời."
"Hiện giờ nguy cơ trước mắt, ta mong mọi người có thể buông bỏ khúc mắc, cùng nhau liên hợp để chống lại kẻ thù."
Có người nói:
"Bọn họ đã dốc sức cả nước, nhân số của chúng ta tổng cộng cũng chưa đến mười vạn."
Mục Hồng nói:
"Còn rất nhiều người khác đang trên đường tới đây, lại triệu tập những người đang phân tán khắp nơi nữa, bọn họ là thành phần nhân lực chiếm số lượng lớn nhất, tuy thực lực yếu hơn chút, nhưng ta cũng không tin toàn bộ Du Tử đều là bậc sáu bậc bảy, ta đoán đại đa số chỉ là bậc bốn năm mà thôi."
Một người đàn ông oán hận nói:
"Đáng giận, thành Hừng Đông đã mang quá nhiều tinh anh đi rồi, đến lúc quan trọng mới không thể tìm được nhân lực như vậy."
Mục Hồng nói:
"Thành Hừng Đông có một cứ điểm bên cạnh bờ biển, ta đã phái người đi liên hệ rồi, ta cảm thấy bọn họ sẽ đến, nguy cơ trước mặt không ai có thể buông tay mặc kệ được."
Có người thở dài nói:
"Bọn họ đã không ở trên đại lục này, chỉ tính lộ trình qua lại cũng phải mất ít là mấy ngày, Du Tử thế đến rào rạt, đợi vài ngày sau không biết đã chết bao nhiêu người rồi."
"Cứ thử nghĩ mà xem, đối mắt với quy mô chiến đấu to lớn như vậy, lực lượng cá nhân có thể làm được gì? Có thể lấy một địch một vạn không?"
Mọi người im lặng không nói gì, nếu bình quân thực lực của Du Tử và Tông Hùng tương đương với Long Quốc, thì thành Hừng Đông đến kịp cũng không có ích gì, cùng lắm là kéo dài thời gian được một chút thôi.
Mục Hồng cười khẽ:
"Nhưng cho dù thế nào, trận chiến này chúng ta tử chiến không lùi."
Lời nói tuy nhẹ, nhưng lại chứ đầy lực lượng kiên định.
Chỉ dựa vào các căn cứ là không thể ứng phó nổi, nhân số nhiều nhất vẫn là những người đang ở rải rác khắp nơi.
Cuộc sống càng ngày càng khó khăn, không chỉ có thành Hừng Đông, trong mỗi căn cứ cũng dần dần tinh anh hóa, dù có là bậc năm thì cũng chưa có người muốn.
Mà những người có thực lực bậc bốn chiếm ít nhất ba phần tư dân số.
Ngày thường không thèm để ý đến chúng ta, để chúng ta tự sinh tự diệt, hiện tại lại nhớ đến chúng ta?
Có một người đàn ông râu ria xồm xoàm, đầu tóc bẩn thỉu không biết đã bao lâu rồi chưa tắm rửa nghe được tin tức, ngồi im một lúc lâu, sau đó đứng bật dậy.
"Ta đi."
Đồng bọn cười nhạo hắn:
"Ngươi mới bậc bốn, đi làm cái gì?"
Người đàn ông kia trầm giọng nói:
"Ta đi làm lá chắn thịt người cũng được, Long Quốc không có loại người hèn nhát sao?"
Đồng bọn cười hì hì đứng lên, cũng nói: "Ê, đối thủ, dù sao ta cũng không muốn sống nữa, trước khi chết có thể kéo theo một cái đệm lưng cũng được, đi, cùng đi nào."
Ở một chỗ khác, một thanh niên hét lớn:
"Cho dù là ngươi có một người hay hai người cũng thế thôi, từ trước đến nay chúng ta chưa từng thua."
Ở trên trời cao, có ba con Kim Điêu, bên trên có Trần Lạc, Mễ Linh, Mễ Lạp, Pháp Vương, Hải Cơ, còn có Camille nhỏ.
Đôi mắt Mễ Lạp hồng lên, nhỏ giọng nói:
"Đại nạn tiến đến, sẽ luôn có người đứng lên chống trả, cho dù có nhỏ yếu hay là cường đại."
Mễ Linh cảm thán:
"Lòng người có mặt đen tối, cũng có mặt sáng sủa, trước kia hình như ta chỉ nhìn chằm chằm vào mặt tối."
Trần Lạc im miệng không nói, trong lòng rất phức tạp.
Đúng như lời Mễ Linh nói, từ khi mạt thế bắt đầu, hắn chỉ nhìn thẳng vào mặt đáng ghê tởm của lòng người.
Nếu ta cũng chỉ là một người bình thường, chỉ có thực lực bậc bốn như bọn họ, có lẽ ta cũng xấu xa như bọn họ.
Không, có lẽ ta còn ghê tởm, đê tiện hơn cả bọn họ.
Kiếp trước, ta là một tên ăn trộm ăn cắp bị mọi người ghét bỏ.
Đời này cũng không tốt hơn là bao, hãm hãi lừa gạt, đối với ai cũng dám âm thầm xuống tay.
Bọn họ làm thế là vì sống sót, còn ta là vì có thể sống sót tốt hơn bọn họ.
Không có gì khác nhau cả.
Nếu muốn nói khác nhau, chẳng qua chỉ là được ăn no cơm, được mặc quần áo sạch sẽ, cho nên nhìn có vẻ có mặt mũi hơn thôi.
Trần Lạc cũng hy vọng có nhiều người sống sót hơn nữa, nhưng mà không được, tuy hắn có nhiều vật tư nhưng chưa đủ nhiều đến độ có thể cung cấp nuôi dưỡng cho mấy chục vạn người, thậm chí là hơn trăm vạn người.
Sau khi quái vật xuất hiện, cuối cùng vẫn phải chết.
Cũng do vật tư không đủ, nếu không để cho bọn họ được ăn nhiều mấy miếng cơm trước khi chết cũng là điều khá tốt.
Trần Lạc thở dài một tiếng:
"Không sao cả, ta sẽ ra tay."
Lần này đến cũng là vì chuyện này, hắn còn sợ một mình mình không giết được nhiều người lắm, còn chuyên môn dẫn Pháp Vương, Hải Cơ và Camille nhỏ theo.
Camille nhỏ biến thành một cậu bé mặt mũi lấm la lấm lét.
Camille nhỏ không nghe hiểu mấy người này đang nói gì với nhau, nó chỉ biết chó lớn bảo nó ra tay, thế thì nó không thể không ra tay được.
Một ngày sau, Du Tử và Tông Hùng đã gặp được phòng tuyến do dám người Mục Hồng bày ra.