Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 724: Chương 724: Người Của Hải Vương Đại Nhân

Có Du Tử đang cố gắng chiến đấu chống lại người mạnh của Long quốc, giây tiếp theo, đầu đã biến mất.

Đối với Trần Lạc mà nói, việc cắt đứt một người cấp 7 không phải là vấn đề.

Trong một khoảng thời gian ngắn, đã có năm đến sáu trăm Du Tử thực lực mạnh bị giết chết do Trần Lạc đánh lén.

Người chết không tính là nhiều, vì dù sao cũng còn rất nhiều Du Tử.

Thế nhưng khi nhìn thấy thi thể của những người bạn đồng hành quen thuộc của mình bị phân tách ra một cách khó hiểu, Du Tử thực lực mạnh còn sống cũng không khỏi hoảng sợ.

Liệu có phải người tiếp theo chính là ta không?

Nhà tiên tri bí ẩn bị bắt giữ đã khiến bọn họ mất đi niềm tin, lúc này lại còn không ngừng có người chết bất đắc kỳ tử, bọn họ căn bản không có tâm trí để tiếp tục chiến đấu.

Không muốn chiến đấu, chỉ muốn chạy trốn.

Càng khiến Du Tử và Gấu Nâu nhanh chóng bị sụp đổ.

Đột nhiên, Trần Lạc nghe thấy một tiếng hô lớn.

“Đừng ra tay, nếu ngươi dám giết ta, Hải Vương đại nhân sẽ không tha cho các ngươi, ta là người của Hải Vương đại nhân.”

Rùa sông cảm thấy cơ hội duy nhất của mình là chuyển sang phe Hải Vương.

Đám người Trần Lạc đúng thật là lợi hại, nhưng Hải Vương còn lợi hại hơn.

Cho dù là anh họ cấp Vương cũng muốn quỳ dưới chân Hải Vương, Hải Vương không hẳn chỉ là một thuộc hạ của anh họ, mà ở trong biển Hải Vương rất được tôn kính.

Mẹ kiếp, ngươi thực sự biết cách gọi quân tiếp viện mà.

Hải Cơ nghi ngờ hỏi:

“Em trai, đây là người của ngươi à?”

Trần Lạc gãi đầu một cái:

“Khả năng là vậy, hải sản nhiều quá, cũng có thể là đã hợp nhất mà ta chưa từng thấy qua.”

Trần Lạc hô:

“Rụt đầu ngươi lại cho tốt, không được nhúc nhích, nếu dám cử động, ta sẽ giết chết ngươi.”

Rùa sông trong lòng vui mừng, danh tiếng của Hải Vương đại nhân đúng thật là hữu dụng, nói rụt đầu liền rụt đầu.

Bây giờ đánh chết nó sẽ phải tốn chút công sức, vậy tại sao không dùng nó để chống lại Du Tử đi.

Một số Du Tử liều mạng bỏ chạy, cố gắng thoát khỏi nơi đáng sợ này.

Bọn họ cũng không muốn chạy trốn, nhưng những người đó thực sự rất đáng sợ.

“Khà khà.”

Du Tử đột nhiên phát hiện phía trước xuất hiện một đám người, không đúng, là một đám tang thi.

Đại Tráng cười một cách hả hê, thừa dịp ngươi đang yếu, ta liền đến lấy mạng ngươi.

Nếu không phải vì không muốn mất đi thuộc hạ của mình, các ngươi cho rằng ta sợ các ngươi sao?

Kinh Cức bất an nói:

“Trần Lạc ở ngay phía trước, chúng ta tốt nhất nên rút lui thôi.”

Một tang thi nói:

“Đúng vậy, thật là đáng sợ.”

Đại Tráng bình tĩnh nói:

“Sợ cái gì, có ta ở đây.”

Là do đại ca bảo ta đến, đại ca còn có thể hại ta sao?

Các thành viên đều có nhiệm vụ riêng của mình, nếu một đấu một cũng mất rất nhiều thời gian, chi bằng cứ để Đại Tráng ra tay vậy.

Đám tiểu đệ này của Đại Tráng không phải là cấp 10 hay cấp Vương, cấp 9 cũng không nhiều.

Một số rất ít là cấp 7 và hầu hết là cấp 8.

Dù vậy nhưng số lượng rất nhiều, tổng cộng có hơn một nghìn tang thi.

Cộng số lượng người bị đám người Trần Lạc giết lại cũng chưa chắc đã giết nhiều bằng bọn chúng.

Du Tử đúng là gặp phải một cơn ác mộng, trước có Long quốc, sau có tang thi.

Số lượng tang thi này tuy ít nhưng cũng không thua kém gì Long quốc.

Liều mạng xông lên, lấy người đè tang thi thì cũng chỉ có thể đè chết được vài tang thi.

Du Tử và Gấu Nâu binh bại như núi đổ(), hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, dù không có Đại Tráng, bọn họ cũng chắc chắn sẽ thua.

()Binh bại như núi đổ: binh thua như núi lở, tài không bằng người, bại triệt để dưới tay người khác.

()Binh bại như núi đổ: binh thua như núi lở, tài không bằng người, bại triệt để dưới tay người khác.

Hàng nghìn thuộc hạ của Đại Tráng đều là thực lực cấp 8, chỉ cần vậy thôi cũng đã hoàn toàn có thể đè chết bọn họ.

Thấy trận chiến sắp đến lúc kết thúc, Đại Tráng đem theo đám tiểu đệ rút lui.

Sự liễu phất y khứ, thâm tàng thân dữ danh.(

)

()Là hai câu thơ trong bài “Hiệp khách hành” của Lý Bạch. Sự liễu phất y khứ: Làm xong việc rũ áo ra đi; Thâm tàng thân dữ danh: Ẩn kín thân thế cùng danh tiếng.

()Là hai câu thơ trong bài “Hiệp khách hành” của Lý Bạch. Sự liễu phất y khứ: Làm xong việc rũ áo ra đi; Thâm tàng thân dữ danh: Ẩn kín thân thế cùng danh tiếng.

Sau hơn một giờ chiến đấu, ngoại trừ một vài con cá lọt lưới, Du Tử và Gấu Nâu đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Khi trận chiến kết thúc, một cơn mưa ánh sáng dần trút xuống.

Giống như ánh sáng, tỏa sáng rực rỡ, và như thể có sự chỉ dẫn, từng hạt mưa tự động rơi xuống về phía những người sống sót đang bị thương nặng.

Nước mưa không chảy dọc xuống theo làn da mà trực tiếp tiến vào cơ thể bọn họ.

Sau đó, những người sống sót bị thương cảm thấy mọi đau đớn trên người mình đã giảm bớt đi rất nhiều, vết thương cũng bắt đầu chậm rãi lành lại.

Mặc dù chưa hoàn toàn khỏi hẳn nhưng cả người dễ chịu hơn rất nhiều.

Người bị thương quá nhiều, sau khi Mễ Lạp sử dụng năng lực xong, liền cầm lấy một viên trân châu để khôi phục dị năng rồi lại tiếp tục làm.

Tuy Mễ Lạp không giỏi tấn công nhưng phương diện hỗ trợ thì chắc chắn không ai có thể sánh được.

Đại tiên tri hoàn toàn hoang mang, trong miệng tự lẩm bẩm một cách lo lắng.

“Không nên đối phó với Long quốc, không nên đối phó với Long quốc.”

Mấy người đã hoàn toàn lật ngược tình thế, còn có đám tang thi mạnh mẽ đó, biến thành tang thi rồi mà còn giúp đỡ Long quốc.

Điều khiến nhà tiên tri kinh ngạc nhất là sức mạnh của đám người Trần Lạc, Hải Cơ nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!