Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 725: Chương 725: Không Muốn Sống Nữa Sao?

Đây có thực sự là sức mạnh mà con người có thể có được sao?

Mặc dù lấy một địch trăm nghìn là chuyện không phải dễ dàng, nhưng nghìn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm(), trực tiếp giết chết Du Tử, đội hình hoàn toàn hỗn loạn, lòng người cũng sụp đổ.

()Ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm: có nghĩa là trong số hàng ngàn binh lính, rất khó để tìm được một vị tướng tài giỏi.

(*)Ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm: có nghĩa là trong số hàng ngàn binh lính, rất khó để tìm được một vị tướng tài giỏi.

Buồn cười ở chỗ, lúc trước hắn còn cho rằng Trần Lạc cũng chỉ là cấp 10 giống như hắn, nếu sớm biết như này, hắn không bao giờ tới.

Trần Lạc thả đại tiên tri xuống, lúc này đại tiên tri cũng không khác gì một kẻ ngốc.

Trần Lạc cười nói:

“Không có việc gì, đời sau chú ý một chút, đừng đến Long Quốc nữa.”

Đại Tiên Tri ngơ ngác gật đầu:

“Được.”

Hư không chi kiếm lập tức đâm mạnh vào não của đại tiên tri.

Tiên tri được hàng ngàn người sùng bái cứ vậy mà chết.

Đại tiên tri cái gì, cũng chỉ là nói khoác.

Trần Lạc đã cố tình mở mang trí não cho đại tiên tri, để cho hắn đời sau thông minh hơn chút, Mục Hồng và những người khác toàn thân đầy máu, loạng choạng đi tới, vẻ mặt có chút phức tạp.

“Cảm ơn.”

Trần Lạc bật cười:

“Cảm ơn cái gì, đây không phải là việc ta nên làm sao?”

Mục Hồng ngơ ngác nhìn Trần Lạc, quả thực nếu như Thi Hoàng gặp phải Trần Lạc chắc chắn sẽ bị giết, thảo nào Thi Hoàng lại tức giận như vậy khi biết những người này muốn đối phó với Trần Lạc.

Đây không phải là tự mình tìm đến cái chết sao?

Tiểu Tạp Mễ biến trở lại thành dáng vẻ của một cậu bé, ngoan ngoãn dễ bảo nói:

“Ta đói.”

Trần Lạc xoa đầu nó, lấy ra mấy củ cà rốt nhét vào miệng nó.

Không cần che giấu dị năng không gian, có ai dám chất vấn ta sao?

Mấy lão đại đáng thương trợn tròn mắt, cà rốt?

Rau củ không khó, gieo trồng cũng không tính là quá khó, nhưng ngươi cần có hạt giống chứ?

Hay là ngươi cũng vỗ đầu ta đi, ta cũng có thể, chỉ cần có cà rốt là được.

“A a a, cứu mạng, buông ra, ta là người của Hải Vương.”

Trần Lạc và Mục Hồng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Pháp Vương đang kéo lấy đuôi của rùa sông, bắt đầu xoay tròn.

Thân hình khổng lồ của rùa sông bị quăng lên giữa không trung, bị Pháp Vương xoay lòng vòng đùa nghịch.

Pháp Vương chơi đến là vui vẻ.

Khóe miệng Trần Lạc giật giật, ngươi đúng thật là chó mà.

Trần Lạc nói:

“Pháp Vương, đem nó tới đây.”

Trần Lạc dự định giết rùa sông này, cuối cùng lại muốn giết một vài hải sản.

Nhưng không phải bây giờ, vẫn còn chưa thăng cấp, chờ đến khi đạt đến cấp Vương rồi giết.

Trước tiên cứ dùng làm phương tiện vận chuyển.

Rùa sông đi tới, vô cùng tức giận nhưng cũng không dám làm gì quá đáng:

“Các ngươi thật to gan lớn mật, ta là người của Hải Vương đại nhân, ngươi lại dám chơi đùa ta như vậy, ngươi không muốn sống nữa sao? Trước mặt Hải Vương, các ngươi chẳng là gì cả.”

Hải Vương?

Đây là lần đầu tiên Mục Hồng và những người khác nghe thấy từ ngữ này, bọn họ kinh ngạc nhìn rùa sông.

Rùa sông này đã tận mắt chứng kiến thực lực của đám người Trần Lạc mà còn dám nói ra những lời ngạo mạn như vậy sao?

Trần Lạc hình như cũng dừng tay khi nghe thấy hai từ Hải Vương này.

Tại sao cái thế giới này lại kỳ lạ như vậy, có rất nhiều bí mật mà bọn họ không biết.

Còn có chuyện gì nực cười hơn so với việc lấy tên giả của ta ra dọa ta không?

Trần Lạc chế giễu, nói:

“Hải Vương, ngươi đã từng gặp qua Hải Vương sao?”

Mễ Linh không ngừng cười thầm, đúng là một con rùa ngu ngốc.

Rùa sông hét lên:

“Đã từng gặp qua, đương nhiên đã từng gặp qua, ta thậm chí còn được Hải Vương cưỡi lên, ta cũng có một người anh họ, dưới sự trợ giúp của Hải Vương đã thăng cấp lên cấp Vương, ngươi có biết cái gì gọi là năng lực thần kỳ không? Đúng là không có kiến thức mà.”

Rùa sông điên cuồng khoe khoang, khoác loác biến Hải Vương thành người bất khả chiến bại, là người duy nhất có mười mấy thuộc hạ cấp Vương.

Dưới bầu trời đầy sao, Hải Vương chính là đẹp trai nhất.

Mục Hồng và những người khác sửng sốt một chút.

Mười mấy cấp Vương?

Mễ Linh, Mễ Lạp, nghe vậy cười lớn, nhưng Mục Hồng và rùa sông lại không hiểu chuyện gì.

Rùa sông tức giận, nói:

“Có gì buồn cười sao?”

Rùa sông thầm nghĩ, chẳng lẽ là bọn họ biết ta không phải là thuộc hạ của Hải Vương?

Trần Lạc cũng cực kỳ cao hứng:

“Vậy ngươi mở to hai mắt ra, nhìn xem ta là ai?”

Hải Cơ lạnh lùng cầm thánh kiếm chỉ vào rùa sông:

“Ngu ngốc, em trai của ta chính là Hải Vương.”

Lời này vừa nói ra, Mục Hồng, rùa sông và những người khác đều đồng loạt nhìn về phía Trần Lạc với ánh mắt không thể tin được.

Trần Lạc mỉm cười, bí mật này cũng không quan trọng, bây giờ không cần giữ bí mật nữa.

Biết rồi thì cũng có thể làm gì?

Hơn nữa, Trần Lạc còn có kế hoạch muốn hải sản vận chuyển một số lượng lớn người sống sót đến các lục địa khác, tìm kiếm phần thất lạc của bộ giáp, cũng như thi thể và tinh thể của thể đột biến.

Chuyện này thì cần gì phải che giấu?

Nếu như là do người khác nói, khẳng định rùa sông chắc chắn sẽ không tin, nhưng nếu là Đại Sát Thần Hải Cơ này nói ra, rùa sông lập tức bán tín bán nghi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!