Đừng nói Trần Lạc đứng ra giải quyết mối nguy lần này để nhờ bọn họ giúp đỡ, một hai ngày thì không sao, nhưng thời gian trôi qua, ngươi sẽ thành một kẻ nói phét.
Một ngày nửa cân không phải là quá nhiều, thế nhưng có thể coi là đủ gạo để ăn thường xuyên.
Nửa cân khó có thể khiến người ta chết đói, tốt hơn nhiều so với việc ăn thịt chuột.
Trần Lạc dự định thuê hai trăm nghìn người, tức là một trăm tấn gạo, lượng tồn kho của Trần Lạc cũng không kiên trì nổi trong hai năm.
Nhưng tìm vật gì mà cần hai năm?
Quái vật nhiều nhất là một năm nữa sẽ đến.
Trần Lạc ước tính rằng, dùng hết bốn ngươi nghìn tấn lương thực là đủ, bản thân vẫn có thể còn lại hai mươi nghìn tấn.
Thực chất trong căn cứ đã có thể tự cung tự cấp.
Cho dù có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hai mươi tấn cũng đủ cho Trần Lạc và những thành viên nòng cốt khác.
Cho dù không tìm thấy thứ cần tìm, những người này cũng có thể cung cấp cho Trần Lạc một lượng lớn tinh thể cao cấp.
Vật tư rất cần thiết, nhưng Trần Lạc ăn không hết, không đem ra ngoài thì còn có ý nghĩa gì?
“Ta đồng ý làm.”
“Ta làm được, tính ta vào.”
“Ai cũng đừng hòng cướp của ta.”
Đúng như Trần Lạc dự đoán, dưới sự cám dỗ của gạo, những người sống sót đã nhiệt tình đăng ký.
Trần Lạc cười nói:
“Trăm người một nhóm, nếu như có người tìm được, có yêu cầu gì, nếu có thể ta sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn, một tinh thể cấp Vương cũng được.”
“Đồng thời, trăm người một nhóm, mỗi người có nửa cân thịt lợn.”
Bằng cách này, cho dù có người cố tình giở trò xấu, tìm được cũng không chịu đưa cho Trần Lạc, ngươi thử hỏi người khác xem bọn họ có đồng ý hay không.
Đây cũng không phải là một vật nhỏ như tinh thể, dù ngươi có muốn giấu cũng không thể giấu được, cũng không thể giấu được khỏi tầm mắt của những người bạn đồng hành xung quanh.
Phần lớn đều là người bình thường, bộ áo giáp cũng không có tác dụng gì với bọn họ.
Tìm được không đưa cho Trần Lạc thì còn có thể đưa cho ai?
Thịt lợn?
Trong phút chốc, ánh mắt của tất cả mọi người đều đỏ lên, ngay cả đám người Mục Hồng cũng vô thức liếm môi.
Trần Lạc nói:
“Được, nếu như các ngươi nguyện ý, đứng ở bên trái, ta sẽ an bài mọi người vượt biển.”
Trần Lạc không ngờ rằng hầu như tất cả mọi người đều muốn tham gia.
Hơn bốn trăm nghìn người, vượt xa kế hoạch của Trần Lạc.
Trần Lạc tính toán, nhiều người như vậy, mỗi người một ngày nửa cân gạo, tức là mỗi ngày sẽ tiêu hao hết hai trăm tấn gạo.
Hai trăm ngày chính là bốn mươi nghìn tấn.
Được, có thể chấp nhận được, càng có nhiều người thì thời gian tìm thấy càng được rút ngắn, cũng có thể tìm thấy càng nhiều tinh thể.
Nếu nửa năm còn không tìm được thì bắt đầu giảm bớt số lượng, tìm được thì cho ăn, không thì tự sinh tự diệt.
Mắt thấy tại nghe mới tin tưởng được, Trần Lạc liền lấy đại bộ phận vật tư ra.
Giống như một ngọn núi, tất cả đều là vật tư.
Toàn bộ mọi người choáng váng, ngươi trước đó đã chuyển hết cả kho thóc sao?
Nếu không phải do những người này đã ăn no, có lẽ khẳng định sẽ có người liều mạng muốn xông tới cướp giật lấy.
Hiện tại cũng không còn ai lo lắng Trần Lạc không có tiền để trả lương nữa.
Đã gần cuối tháng, cũng là lúc diễn ra hội nghị hải sản để tới vận chuyển những người may mắn còn sống sót này.
Trần Lạc trực tiếp trả trước tiền lương để hỗ trợ những người này.
Khi về đến căn cứ thì đã hơn mười giờ tối.
Khoảng hơn tám giờ, Mễ Phạn ở nhà đã hấp thu hết tinh thể và đạt đến cấp Vương.
Mễ Phạn xem ra không có gì thay đổi, dù sao trước đó cũng đã biến hóa rồi.
Mễ Phạn rất đặc biệt, cho dù đạt đến cấp 10 thì so với trước tận thế cũng không có gì khác nhau.
Chưa kể đến thể lực, thăng cấp căn bản cũng không làm cơ thể của Mễ Phạn thay đổi chút nào.
Mễ Phạn cũng không có khả năng tấn công.
Mà lúc này, trên khắp người Mễ Phạn xuất hiện những đường vân vô hình, vô lượng, xoay tròn quanh Mễ Phạn.
Không ai có thể nhìn thấy nó, cũng không ai có thể chạm vào nó.
Mễ Phạn đứng trước cửa sổ ngắm nhìn những vì sao.
Ngưng Sương kỳ quái nhìn Mễ Phạn, cô không biết Mễ Phạn đang suy nghĩ điều gì, tiểu tử này lại đang suy nghĩ sâu xa.
“Ta đã trở về rồi.”
Đám người Trần Lạc có chút mệt mỏi những vẫn tươi cười chào hỏi.
Mễ Phạn quay lại thì thầm:
“Còn 9 tháng 16 ngày nữa.”
Nói có chút khó hiểu, nhưng Trần Lạc lập tức ý thức được đây chính là lúc quái vật đến.
Trước đó Mễ Phạn không có cách nào cảm nhận được thời gian cụ thể, chỉ nói là khoảng chừng một năm, nhưng bây giờ lại có thể sao?
Thời gian ngắn hơn so với Trần Lạc dự kiến, nhưng còn có thể chấp nhận được.
Trần Lạc sửng sốt một chút, phát hiện Mễ Phạn có điểm khác biệt, cảm giác tính tình trầm ổn hơn, giống như đã trưởng thành vậy.
Trần Lạc vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, nói:
“Mễ Phạn, ngươi thăng cấp lên cấp Vương rồi sao?”
Mễ Phạn kiêu ngạo gật đầu:
“Đúng vậy, ta so với Mễ Linh còn nhanh hơn một chút.”
Sắc mặt Mễ Linh lập tức tối sầm, không bằng Pháp Vương đã không tính, hiện tại còn không bằng Mễ Phạn.
Trần Lạc hỏi:
“Ngươi có năng lực gì mới không?”
Năng lực mới?
Mễ Phạn chắp tay như đang cầu nguyện.