Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 728: Chương 728: Quyết Tâm

Trên bầu trời đầy sao rộng lớn của vũ trụ, một luồng năng lượng khổng lồ màu trắng bạc, giống như một luồng không khí, nhanh chóng lững lờ trôi trên bầu trời sao.

Màu sắc của luồng không khí này giống hệt như lúc Trần Lạc sử dụng lối đi dị năng thời gian không gian trước đó.

Điểm đến cuối cùng của luồng không khí này là Lam Tinh, trong điều kiện bình thường sẽ đến sau mười năm nữa.

Dưới sự thay đổi của một lực lượng bí ẩn, nó không còn đi theo con đường vòng nữa mà trực tiếp đến thẳng Lam Tinh trong khoảng hơn một năm nữa.

Tại ven biển.

Hôm nay là ngày triệu tập hội nghị hải sản.

Có một số lượng lớn hải sản tập trung xung quanh một hòn đảo cách căn cứ hơn hai trăm dặm.

Nhìn thoáng qua một cái, đó chính là hải quái đáng sợ trong mắt những người sống sót.

Thậm chí còn có hai “Người” nổi trên mặt biển.

Hội nghị hải sản lần trước số lượng chỉ có hơn sáu mươi, hiện tại đã có hơn một trăm hải sản tới tham gia.

Lập ý chí quyết tâm phục vụ Hải Vương hết cả một đời, Hồng Đăng đứng trên đảo, thay mặt Hải Vương dò xét.

Thời gian ước tính là mười giờ, nhóm hải sản không có khái niệm rõ ràng về thời gian nên chỉ có thể đến từ rất sớm.

Nhưng Hải Vương vẫn chưa tới nên có hải sản nhịn không được mà phàn nàn.

“Hải Vương đại nhân sao còn chưa tới?”

“Ta đến đây là để gặp Hải Vương, Hải Vương đâu? Nghe nói hắn có thần lực.()”

()Thần lực: năng lực thần kỳ.

(*)Thần lực: năng lực thần kỳ.

Sắc mặt của Hồng Đăng đột nhiên trầm xuống:

“Mọi người im lặng, Hải Vương đại nhân là người mà các ngươi có thể tùy ý dị nghị sao?”

Lời này vừa nói ra, hải sản biết ý, lập tức ngậm miệng lại.

Mười giờ, Trần Lạc đã đến.

Trần Lạc với vẻ ngoài uy nghiêm, xuất hiện từ trên không trung cùng với Hải Cơ và Khương Sơ Tuyết, bọn họ đang lơ lửng giữa không trung.

Sau khi đạt đến cấp 10, Khương Sơ Tuyết đã có thể bay.

Đưa hai người bọn họ đến đây, đương nhiên là một cách để kiểm soát tình hình.

Hải Cơ có Thánh Kiếm, thực lực tăng vọt, cấp Vương bình thường chẳng là gì so với Hải Cơ.

Khương Sơ Tuyết mặc dù thực lực yếu nhưng năng lực thời gian đình chỉ chính là một kỹ năng thần kỳ đến mức lần đầu tiên Trần Lạc nhìn thấy nó ở đời trước đã phải thốt lên rằng không thể nào, thật không thể tưởng tượng được.

“Hải Vương đại nhân đến.”

“Tham kiến Hải Vương.”

Sự xuất hiện đột ngột của Trần Lạc khiến nhiều hải sản bị làm cho kinh hãi, ngay cả hải sản cấp Vương cũng không thể hiểu được tại sao Trần Lạc lại xuất hiện kỳ lạ như vậy.

Hầu hết hải sản đều tỏ lòng tôn kính, một số ít trong số đó khi lần đầu tiên ngẩng đầu lên nhìn Trần Lạc đã bày ra vẻ mặt thất thần.

Trần Lạc nhìn qua một lượt, cực kỳ hài lòng, số lượng hải sản đã tăng lên rất nhiều.

Hồng Đăng báo cáo:

“Hải Vương đại nhân, theo thống kê của ta, Hải Tộc có 126 thành viên có đủ tư cách tham gia đại hội, hiện tại chỉ có 112 người tới, còn 14 người vẫn chưa tới.”

126 có thể chỉ bằng hai phần ba số lượng hải sản cấp Vương trong tương lai, số còn lại có thể đang ở đâu đó dưới biển sâu, hoặc có thể chưa gặp phải.

Trần Lạc nở một nụ cười lạnh lùng:

“Nhớ kỹ những người không tới đó.”

Dù ngươi có dám đến hay không, thì ta cũng nói được làm được, ta nhất định sẽ giết chết ngươi.

Ánh mắt của Trần Lạc dừng lại khi nhìn thấy hai người, trong lúc này mà có sự xuất hiện của con người thì cũng chỉ có thể là hắn và Khương Sơ Tuyết.

Vậy thì hai người kia chính là hải sản biến thành.

Một nam và một nữ.

Người đàn ông lộ ra cơ bắp rắn chắc, trên mặt có hoa văn ngụy trang, không biết là loại hải sản gì.

Người phụ nữ nhìn rất dịu dàng, có một mái tóc dài, sau mái tóc dài có một chiếc vương miện ngọc trai sáng ngời, bắt mắt.

Hải sản này lớn lên khá xinh đẹp.

Cũng đã là hải sản trưởng thành rồi, tiếp tục nuôi chúng cũng không còn tác dụng gì nữa, cần tìm một cái cớ để giết.

Hừm, có nên giết cô gái này hay không đây.

Cô gái nhìn thấy Trần Lạc đang nhìn mình, trên mặt lộ ra một nụ cười mê người, quỳ xuống và nhỏ giọng nói:

“Bối Bối tham kiến Hải Vương, nguyện ý hầu hạ Hải Vương đại nhân.”

Mẹ nó, ngươi đúng là hiểu lễ nghĩa, ta thực sự không muốn giết ngươi.

Liệu có phải cũng giống như Hải Cơ, là một loại sò hay hay một loại động vật có vỏ nào đó không?

Vẻ mặt bình thường của Trần Lạc khi nhìn Bối Bối lập tức tối sầm lại khi quay sang phía người đàn ông.

“Sao ngươi không quỳ xuống?”

Người đàn ông nói chuyện không lưu loát, cứng ngắc nói:

“Ta tới bây giờ chưa bao giờ quỳ, không quen.”

Ta thích cái dáng vẻ kiêu ngạo nổi loạn của ngươi, đây không phải là lý do để giết sao?

Đại Hải Quy (rùa lớn) tức giận nói:

(rùa lớn)

“To gan lớn mật, ta còn có thể quỳ xuống, ngươi không thể sao? Ngươi rõ ràng là không coi trọng Hải Vương đại nhân.”

“Hải Vương đại nhân, để ta ra tay dạy bảo nó.”

Tất cả những hải sản đã từng nhìn thấy thần lực của Trần Lạc đều đồng tình nói:

“Thật quá kiêu ngạo, thấy Hải Vương còn không quỳ xuống, Hải Vương đại nhân, tuyệt đối đừng nên tha cho nó.”

Người đàn ông sắc mặt khó coi, các ngươi đúng là một lũ khốn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!