Vẻ mặt Trần Lạc lại trở nên nghiêm túc:
“Ba vị trí đứng cuối hàng tháng cũng sẽ bị trừng phạt.”
Ngươi dám nằm yên há miệng chờ sung thử xem.
Có một số hải sản bối rối hỏi:
“Nhưng tại sao chúng ta lại cần vận chuyển con người?”
Trần Lạc nói:
“Bởi vì ta cần bọn họ làm việc cho ta, các ngươi cũng nhờ người của các ngươi giúp ta tìm một đồ vật.”
“Ừm, hội nghị tiếp theo sẽ được tổ chức sau một tháng nữa, mỗi tháng tổ chức một lần, những ai có biểu hiện tốt sẽ nhận được thần lực của ta.”
“Còn bây giờ, đến một bờ biển khác để tập hợp và vận chuyển con người, những người nào nhỏ bé hơn thì hộ tống suốt chặng đường.”
Lúc này, Bối Bối vốn đã là cấp Vương nhỏ giọng nói:
“Hải Vương đại nhân, ta muốn đi theo ngài, không biết có vinh dự này hay không.”
Bối Bối là một con trai giống như Hải Cơ, nhưng cô hoàn toàn không có tài năng chiến đấu như Hải Cơ, trong số những sinh vật cấp Vương, cô tuyệt đối nằm ở vị trí cuối cùng.
Chỉ là nhờ may mắn ăn được phần thịt thần bí có chất lượng cao hơn nên được thăng lên cấp Vương sớm hơn các loại hải sản khác.
Không có chỗ dựa nên thường xuyên bị bắt nạt, thậm chí bị ăn thịt, cho nên Bối Bối đang gấp gáp muốn tìm một người để dựa vào.
Còn có người nào phù hợp để ôm đùi hơn Hải Vương sao?
Trần Lạc nhìn một chút, phát hiện người trước mắt chẳng qua chỉ đáng làm một người hầu của Hồng Đăng, quả thực là thấp kém.
Về phần Ngưng Sương, có chị gái làm chỗ dựa vậy nên không thể gây sự được.
Hừm, Bối Bối này nhìn khá vừa mắt, vậy ta cũng có nhã ý thỏa mãn mong muốn của ngươi, để cho cô ở cùng Hồng Đăng, sau này khi Hồng Đăng xuất hiện sẽ dẫn theo hai người hầu nữa, cảm giác rất ngầu.
Tập hợp đủ bốn người cũng không phải là không thể.
Trần Lạc lắc lắc tay, lập tức di chuyển Bối Bối đến bên cạnh mình.
Bối Bối hiển nhiên bị làm cho chấn động, lần đầu tiên trải nghiệm hư không trục xuất.
Trần Lạc nở một nụ cười ôn hòa, đưa tay chạm lấy mặt của Bối Bối.
Bối Bối ngẩn người, ta vẫn còn chưa sẵn sàng để làm điều này.
Trần Lạc đưa tay tháo những viên trân châu trên mái tóc dài của Bối Bối xuống.
Ta đã muốn nó từ lâu rồi.
Viên trân châu này trong suốt, tròn trịa, lớn hơn quả bóng bàn một chút, lấp lánh ánh sáng màu xanh da trời, trông rất đẹp.
Hải Cơ cũng có một viên, thời điểm lần đầu tiên gặp Hải Cơ, Trần Lạc đã lừa lấy mất của cô.
Viên trân châu đó có khả năng đẩy nước.
Phải chăng viên trân châu này cũng có năng lực thần kỳ nào đó?
Đời trước muốn có được thứ mình muốn cũng khá khó khăn, nhưng đời này nếu ta muốn, ngươi dám không đưa thử xem?
Trần Lạc nắm trong tay, lập tức có cảm giác mát mẻ dễ chịu truyền đến.
Bối Bối có chút khẩn trương, nói:
“Hải Vương đại nhân, đây là trân châu của ta, nó có thể tăng cường năng lực hệ Băng cho ta, không có nó, thực lực của ta sẽ giảm đi không ít.”
Có thể tăng cường năng lực hệ Băng ?
Ở ngay trước mặt hải sản mà cầm lấy đồ của nó, thật sự rất khó coi.
Trần Lạc ta không biết xấu hổ sao?
Đợi cho đến khi không có ai xung quanh rồi lấy nó vậy.
Trần Lạc xua tay:
“Đều đi đến bờ biển đi, ở đó sẽ có người sắp xếp cho các ngươi, nhớ cho kỹ, tuân theo mọi sự sắp xếp, nếu dám trái lệnh, đừng trách ta vô tình.”
Hải sản vâng lời và bắt đầu rời đi.
Trần Lạc lại cười với Bối Bối, nói:
“Ngươi đã đi theo ta, còn có ai dám ức hiếp ngươi? Ngươi muốn có thực lực để làm gì, mội khi ngươi gặp nguy hiểm, Hải Vương ta nhất định sẽ xuất hiện ở bên cạnh ngươi ngay lập tức.”
Bối Bối nghi hoặc, cũng đúng, ta cũng không còn là một người cô đơn nhỏ bé đáng thương trước đây nữa, cần viên trân châu này làm gì chứ.
Nếu Hải Vương đại nhân thích thì đương nhiên sẽ đưa cho Hải Vương.
Bối Bối nói:
“Hải Vương đại nhân, ngài cầm lấy đi.”
Trần Lạc thở dài một tiếng:
“Ta làm sao có thể lấy đồ của ngươi chứ.”
Bối Bối nói:
“Ta cũng không có lễ vật gì để biếu tặng ngài, được Hải Vương ngài coi trọng đã là niềm vinh hạnh lớn lao của ta.”
“Không được đâu, như vậy thật không phải phép.”
“Này, này, được rồi, ta nhận, ngươi đừng khóc.”
Trần Lạc hô lớn:
“Hồng Đăng, đưa Bối Bối đi quản lý cùng đi.”
Hồng Đăng thầm mắng một tiếng, trà xanh, nhanh như vậy đã gần như ngang hàng với ta rồi, chẳng qua cũng chỉ là xinh đẹp thôi sao?
Hồng Đăng cũng không dám chậm trễ, lập tức đưa Bối Bối đi.
Đúng lúc này, một con tôm hùm lớn nhanh chóng bơi tới, lo lắng hỏi:
“Không phải nói sẽ mở hội nghị sao? Mọi người đâu rồi, chẳng lẽ ta đến nhầm chỗ?”
Trần Lạc nhìn nó đánh giá một lượt, liền chảy nước miếng.
Tôm hùm lớn thế này, ăn ngon biết bao nhiêu?
Trước kia Trần Lạc không còn cách nào khác là bởi vì không thể ăn, còn hiện tại đã có phương pháp cải tiến của Mã Ngọc, thử làm một nồi lẩu tôm hùm xem?
Điều quan trọng nhất là con tôm hùm này, xét từ kích thước tới khí chất của nó, đã không còn cấp 10 nữa mà là cấp Vương.
Đã được vỗ béo rồi, không cần thiết phải tiếp tục nuôi nữa.