Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 731: Chương 731: Hội Nghị

Tôm hùm lớn cũng nhìn thấy đám người Trần Lạc:

“Này, các ngươi có biết Hải Vương ở đâu không?”

Hồng Đăng lập tức mắng:

“Đây chính là Hải Vương đại nhân, ngươi thậm chí còn đến hội nghị trễ, ngươi có để Hải Vương đại nhân vào mắt không hả?”

Tôm hùm lớn e dè nói:

“Ta ngủ quên mất.”

Đây chẳng phải là lý do sao?

Trần Lạc nở một nụ cười lạnh lùng:

“Ngươi thích ngủ đúng không, vậy thì ngủ thêm chút nữa đi.”

Trần Lạc ra hiệu, Khương Sơ Tuyết và Hải Cơ lặp lại chiêu cũ, dễ dàng giết chết con tôm hùm lớn cấp Vương này.

Trần Lạc đổi ý, không muốn ăn lẩu tôm hùm nữa, hắn muốn làm món tôm hùm chua cay.

Hồng Đăng đưa Bối Bối đi, Bối Bối cực kỳ phấn khích, ta vừa mới đến đã được trở thành quản lý.

Trần Lạc đi cùng năm hải sản đứng đầu, yêu cầu bọn chúng chờ ở trên bờ.

“Chị Ngọc, làm tôm chua cay nhanh đi.”

Trần Lạc không thể chờ đợi được nữa.

Bắt đầu đun nóng dầu trong chảo, cho gia vị cay, tiếp đến cho chân, đuôi tôm hùm và lá đen vào.

Mùi thơm của vị cay hấp dẫn lan tỏa khắp sân nhỏ, buổi tối, món tôm hùm chua cay đã được dọn ra bàn.

Đương nhiên Khương Sơ Tuyết cũng được gọi tới, còn mang theo bia được ướp lạnh.

“Khà, đã quá.”

Nguyên một đám người ăn mà miệng đầy dầu mỡ.

Nội tạng của tôm hùm lớn được mang cho cây khổng lồ.

Cả ngày hôm nay đã cùng lúc nhận được hai tinh thể cấp Vương và một nửa cơ thể.

Nửa còn lại cho Trần Lạc và những người khác.

Cây khổng lồ đã tạo ra một trái cây cấp Vương khác, nhưng dựa theo thỏa thuận, trái cây này phải để cho chính bản thân cây khổng lồ.

Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu tặng nửa con tôm hùm cho cây khổng lồ sao? Dù sao nó cũng có thể tạo ra trái cây.

Còn ai thiếu một phần sáu tinh thể cấp Vương đó chứ?

Trần Lạc rất bận, thực sự rất bận.

Thứ nhất là phải ban thần lực xuống cho hải sản, thứ hai là phải gia tốc cho cây khổng lồ, mặc dù hiệu quả không lớn và chỉ có thể nâng hiệu suất lên một phần ba, nhưng mà cũngkhông thể bỏ qua được phải không?

Thứ ba là còn cần phải gia tốc cho Long Vũ, để hắn chế tạo thêm một ít vũ khí, vũ khí của Pháp Vương đến bây giờ còn chưa chuẩn bị xong, dù sao vũ khí cực kỳ tiên tiến không phải ngày một ngày hai là có thể chế tạo được.

Thứ tư là không gian truyền tống đã mơ hồ truyền cảm hứng cho Trần Lạc, xem ra việc đi lại trong hư không có thể cải tiến hơn nữa, sau khi cải tiến, Trần Lạc cảm thấy mức tiêu hao đã giảm bớt đi rất nhiều.

Dị năng thời gian đã khiến Trần Lạc hao tổn không ít tâm tư.

Những ngày tới, còn muốn dành chút thời gian cho Mễ Lạp.

Cũng may việc vận chuyển thi thể được giao cho hải sản, nếu không sẽ càng bận rộn hơn.

Trần Lạc mỗi ngày đều phải sử dụng trân châu của Ngưng Sương một lần, thực tế có ngày còn sử dụng đến hai lần, số lượng sản xuất ra đúng là sắp không đủ.

Cuộc sống của nàng tiên cá này càng ngày càng tốt hơn, thay vì khóc sau khi xem xong mấy tình tiết cảm động, thì cô lại bắt đầu phàn nàn.

Trần Lạc đang nghiên cứu cách làm cho Ngưng Sương khóc!

Trong tay có hai tinh thể cấp Vương, Trần Lạc đang suy nghĩ nên sắp xếp chúng như thế nào.

Một viên là hệ Xác Thịt, một viên là hệ Băng.

Hay là vẫn giữ lại để bản thân sử dụng?

Để những người sống sót của Long quốc đi đến các lục địa khác tìm kiếm bộ giáp và tinh thể, các thành viên phải bảo vệ bọn họ, nếu không, dựa vào thực lực của đám người đó, một khi gặp phải tang thi hay thổ dân đều sẽ chạy không nổi.

Đồng thời khi các thành viên bảo vệ vừa đi theo giám sát bọn họ, vừa chém giết tang thi.

Các thành viên cũng có khả năng gặp nguy hiểm.

Suy nghĩ một lúc, Trần Lạc quyết định chia tinh thể cho các thành viên cốt lõi, trái cây đối với bản thân có tác dụng tốt hơn chút, vậy nên bản thân ăn trái cây là được rồi.

Tinh thể hệ xác thịt trước tiên giao cho Tô Đại Trụ, Tô Đại Trụ đã cấp 10, tinh thể này đủ để hắn thăng cấp, nếu còn thừa lại sẽ đưa cho Hạ Hạo Nhiên.

Còn hệ Băng thì đưa cho Thư Vân.

Thư Vân xem như là một trong những người đầu tiên đi theo Trần Lạc, thậm chí còn sớm hơn cả Trần Quang, nếu như không phải Trần Quang tài năng không tốt lắm, chỉ có thể làm người quản lý chung, thì có lẽ cái công việc béo bở kia đã không đến lượt Trần Quang.

Trần Lạc vẫn nhớ lúc ấy Thư Vân cầm một bình xăng cháy và muốn chết cùng với thể đột biến.

Đi theo bản thân hơn hai năm, hai năm qua, vẫn luôn chăm chỉ làm việc cho mình.

Trần Lạc có chút nuối tiếc, thời gian hai năm nháy mắt đã trôi qua.

Trần Lạc gọi Thư Vân tới.

“Thủ lĩnh, ngươi đang tìm ta.”

Thư Vân trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, trên người lúc nào cũng có một loại khí chất trầm lặng, tự tin, xinh đẹp nữ tính.

Thư Vân tuy không xinh đẹp lắm nhưng khí chất lại khiến người ta phải ngước nhìn không rời.

Trần Lạc lấy ra tinh thể hệ Băng đưa cho Thư Vân, Thư Vân mỉm cười nhận lấy, cũng không có từ chối.

Thư Vân đã đi cùng Trần Lạc hơn hai năm, biết rõ Trần Lạc là người như thế nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!