Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 738: Chương 738: Không Còn Tiếc Nuối

Khóc một lúc lâu, Ngưng Sương cũng đã khóc không ra những viên trân châu khôi phục dị năng được nữa.

Khóe mắt Ngưng Sương vẫn còn đọng lại nước mắt, cô vừa cười vừa khóc.

Bộ dạng trông giống như bị ngốc.

Ngưng Sương nghẹn ngào nói:

“Không được, ta cũng muốn cào lại, Trần Lạc, ngươi đưa chân ra đây để ta cào.”

Trần Lạc ngượng ngùng nói:

“Ta khóc không ra trân châu, ngươi cào ta làm gì.”

Ngưng Sương lau nước mắt, oán hận nhìn Trần Lạc:

“Không được, ngươi phải cho ta cào thì sau này ta mới cho ngươi cào, ngươi cứ luôn miệng nói là vì muốn tốt cho mọi người, nên để ta hy sinh, vậy tại sao ngươi lại không được.”

Nói rất có đạo lý.

Hừm, cho ngươi chút mặt mũi?

Ở bên ngoài, ta là Hải Vương, còn ở nhà, ta là một…

Nhưng mà, ta cũng sợ nhột.

Trần Lạc vẻ mặt nghiêm túc:

“Chân ta thối lắm, thật đấy, ta không lừa ngươi.”

Ngưng Sương lập tức nói:

“Ta không chê.”

Trần Lạc mím môi, cẩn thận nhìn Ngưng Sương, nàng tiên cá này càng ngày càng thông minh, quan hệ với Mễ Lạp, Mễ Phạn đều rất tốt.

Lần trước, khi Bạch Hạo đến, Ngưng Sương đã hy sinh bản thân để cứu mọi người, Trần Lạc từ tận đáy lòng cũng đã chấp nhận cô.

Nếu đổi lại là người khác thì có lẽ Trần Lạc đã trực tiếp dùng sức.

Được, Trần Lạc ta không phải là tiêu chuẩn kép, cho ngươi cào.

Mễ Linh cười gian ác, lập tức đè Trần Lạc xuống.

Ngưng Sương bắt đầu cào cào gãi gãi, Trần Lạc cười đến mức thân thể kịch liệt run rẩy, chịu không nổi nữa, hắn dùng chân ấn vào mặt Ngưng Sương.

Ngưng Sương cứ như bị dính phải thời gian đình chỉ, sau đó lập tức ngã xuống.

Ta đã bảo là chân ta thối rồi mà.

Cuối cùng đã tìm ra cách khiến Ngưng Sương khóc ba lần một ngày, Trần Lạc mỗi khi sử dụng trc cũng không còn cảm thấy tiếc nuối.

Ngày thứ năm, sau bao nỗ lực không ngừng của Trần Lạc và Long Vũ, cuối cùng bọn họ cũng chế tạo được vũ khí hệ không gian.

Vũ khí của Trần Lạc chính là một cây pháp trượng màu xanh nhạt.

Màu sắc không hề giống màu của tinh thể hệ không gian.

Trần Lạc rất ngạc nhiên, nhưng tinh thể hệ Lôi có màu tím mà vũ khí của Pháp Vương lại là màu vàng kim, vậy nên hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Chỉ cần không phải màu xanh lục là được.

Trần Lạc ngay lập tức bắt đầu thử nghiệm xem cây pháp trượng này có thể tăng sức mạnh của bản thân đến mức nào.

Đầu tiên là hư không đi lại, trực tiếp di chuyển được khoảng cách ngàn dặm, khoảng cách càng xa, tiêu hao càng có thể nhận thấy rõ.

20%, chỉ có thể giảm 20% mức tiêu hao.

Trần Lạc có chút thất vọng, làm sao chỉ có thể giảm bớt 20% chứ?

Không cam tâm, Trần Lạc lại sử dụng Thứ Nguyên chi nhận, vậy mà mức tiêu hao của Thứ Nguyên chi nhận giảm 40%.

Tại sao lại có sự khác nhau?

Trần Lạc cẩn thận cảm nhận, chợt giật mình nhận ra hư không đi lại của bản thân đã được hắn cải tiến vô số lần, lượng tiêu hao giảm đi rất nhiều, pháp trượng cũng vì thế nên đã tiết chế lượng tiêu hao lại.

Có thể giảm bớt 20% đã là rất tốt rồi.

Ngược lại, về cơ bản là Trần Lạc hài lòng với khả năng giảm mức tiêu hao của Thứ Nguyên chi nhận.

Đột nhiên, hai mắt Trần Lạc sáng lên, thông qua việc pháp trượng giảm bớt tiêu hao, hắn mơ hồ cảm thấy mình đã tìm ra biện pháp có thể giảm thiểu hơn nữa lượng tiêu hao của hư không đi lại.

Trần Lạc lại một lần nữa muốn nghỉ ngơi để cảm nhận thêm về hư không đi lại.

Mục Hồng và những người khác đã đến.

Mục đích lần này của bọn họ là gia nhập Thự Quang thành.

Trong cuộc chiến lần trước, Trần Lạc đã từng nói, hắn làm mọi thứ đều là để sống sót qua tận thế.

Mục Hồng tin những gì Trần Lạc nói, bằng không thì những loại cá nhỏ này thậm chí còn không đủ tư cách để chống lại với Trần Lạc.

Nếu như là để sống sót qua tận thế, vậy để ta góp thêm chút sức lực được không?

Mục Hồng đi tới cùng với những thuộc hạ tự nhận thấy bản thân có đủ tư cách gia nhập, ngoài ra còn có những đại lão có cùng chí hướng.

Bọn họ không quá để tâm đến chuyện Trần Lạc không muốn kết thúc quá trình nghỉ ngơi của mình để đích thân tiếp đón.

Mễ Linh là người tiếp đãi bọn họ.

Mục Hồng ngơ ngác nhìn Mễ Linh:

“Ngươi không phải cấp mười sao?”

Mặc dù không thể cảm nhận được cụ thể trình độ của Mễ Linh, nhưng Mục Hồng nhận thấy được Mễ Linh không cùng đẳng cấp với cô, hơi thở mờ nhạt nhưng lại khiến tim cô đập nhanh.

Mục Hồng là cấp mười, vậy Mễ Linh chỉ có thể là Vương cấp.

Quả thực, ba ngày trước Mễ Linh đã thăng cấp lên cấp Vương.

Trần Lạc áp lực đè nặng như núi, những người khác đều đã thăng cấp, chỉ còn bản thân dậm chân tại chỗ, đến bây giờ vẫn là sơ cấp cấp Vương.

Thế nhưng mà không có cách nào khác, đạt đến cấp độ này, muốn tiến bộ hơn nữa không phải là chuyện ngày một ngày hai, vẫn chưa có tinh thể.

Mễ Linh mỉm cười, nói:

“Chào mừng mọi người gia nhập, nhưng sau này phải đến lục địa khác để tiến hành thăm dò, các ngươi có sẵn lòng hay không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!