Mục Hồng gật đầu, nói:
“Chỉ cần có thể góp chút sức lực của bản thân là được.”
Trong hang động, Trần Lạc ngồi xếp bằng, không nhúc nhích, nhắm mắt lại để cảm nhận sức mạnh của không gian.
“Ta chính là không gian, tưởng tượng bản thân là không gian và hòa vào không gian.”
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa, Mễ Phạn đứng ngoài cửa nói.
“Ngươi vẫn đang muốn yên lặng suy ngẫm à?”
Sắc mặt Trần Lạc thay đổi, là Mễ Phạn, Mễ Phạn không thể nào vô duyên vô cớ đến quấy rầy hắn, có chuyện gì sao?
Trần Lạc nói:
“Vào đi.”
Mễ Phạn đẩy cửa vào, cái đuôi sau lưng đung đưa từ bên này sang bên kia, nhìn về phía Trần Lạc:
“Đừng bế quan nữa, ta có một cơ duyên cho ngươi.”
()Bế quan: Đóng cửa, không giao thiệp với người khác.
()Bế quan: Đóng cửa, không giao thiệp với người khác.
Cơ duyên?
Trần Lạc lập tức đứng dậy:
“Được, được.”
Có thể được Mễ Phạn gọi là cơ duyên, vậy khẳng định là không đơn giản, tinh thể cấp Vương?
Hừm, thứ đồ chơi rác rưởi.
Trần Lạc hỏi:
“Cơ duyên gì?”
Mễ Phạn nói:
“Tạm thời không biết, ngươi đi theo ta đi.”
Trần Lạc ngoan ngoãn nghe lời.
Trần Lạc ôm Mễ Phạn trong tay và đi theo sự chỉ dẫn của Mễ Phạn, không ngừng sử dụng hư không đi lại, sau đó đi đến một đồng cỏ rộng lớn ở Châu Phi.
Mễ Phạn nói:
“Chỉ ở quanh đây thôi.”
Trần Lạc đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng không thấy gì ngoại trừ cỏ dại mọc đầy trên mặt đất và một vài tang thi bên ngoài, ngoài ra không còn thứ gì khác.
Cơ duyên đâu?
Mễ Phạn nói:
“Ngươi đưa ta về trước, ta muốn về chơi game, còn ngươi hãy kiên nhẫn đợi ở đây, chỉ trong vài ngày thôi, cẩn thận một chút, có một mức độ nguy hiểm nhất định.”
Thật hay giả, thứ quái quỷ gì có thể đe dọa được ta?
Mễ Phạn không ở lại chỗ này, có lẽ là sợ ảnh hưởng đến Trần Lạc, đánh năm tên cặn bã, nếu gặp nguy hiểm, Mễ Phạn sẽ trở thành gánh nặng.
Trần Lạc có một ưu điểm, chính là luôn nghe theo lời khuyên của mèo.
Sau khi đưa Mễ Phạn trở về, Trần Lạc hỏi:
“Không đúng, ngươi có thể xác định được ngày nguy hiểm đến, vậy tại sao lại không xác định được thời gian của cơ duyên này?”
Mễ Phạn suy nghĩ một chút rồi nói:
“Bởi vì mối nguy hiểm đó có ảnh hưởng rất lớn, còn cơ duyên này thì không ảnh hưởng nhiều lắm.”
Được rồi, Trần Lạc mặc áo giáp và quay trở lại nơi vừa đưa Mễ Phạn đến, kiên nhẫn chờ đợi.
Nhìn vào những cái lỗ trên mũ giáp, Trần Lạc nghĩ, có thể nhờ Long Vũ sửa lại cái mũ giáp này, lấp đầy các lỗ trên đó bằng kim loại.
Mặc dù khả năng phòng ngự tuyệt đối không thể so sánh với nguyên bản, nhưng mà nó có thể ngăn cản kẻ địch phát hiện ra nhược điểm của bộ giáp này.
Phần dưới đến bây giờ vẫn còn chưa tìm thấy.
Đợi hai ngày nữa nếu cũng không có gì, xem như Trần Lạc là một kẻ đần đi dạo chơi mua sắm.
Nhưng Mễ Phạn tuyệt đối không bao giờ có thể sai.
Vào ngày thứ ba, Trần Lạc tránh ánh nắng mặt trời, tìm một nơi râm mát để ngồi ăn dưa().
()Ăn dưa: nghe ngóng thông tin không rõ nguồn gốc về một sự việc nào đó được lan truyền.
()Ăn dưa: nghe ngóng thông tin không rõ nguồn gốc về một sự việc nào đó được lan truyền.
Đột nhiên truyền đến một tiếng gào thét khiến người nghe rùng mình, tiếng thét này giống như móng tay cào vào thủy tinh, khiến da đầu Trần Lạc tê dại.
Dưa của Trần Lạc đã đến.
Vẻ mặt Trần Lạc vui mừng, chẳng lẽ đây chính là cơ duyên mà Mễ Phạn nói đến?
Trần Lạc vội vàng tiến về phía trước, liền nhìn thấy một tang thi cháy đen đang cúi người xuống đầy đau đớn, bên cạnh còn có mấy cái xác của tang thi.
Tang thi cháy đen đang trải qua một sự biến đổi kinh người, tạo nên một cảm giác áp bức cực kỳ lớn.
Vượt xa cấp Vương.
…
Móng vuốt của nó cứ vậy dài ra từng xen ti mét một, cuối cùng dài tới 40 xen ti mét, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Thiết Trảo của cấp Hoàng?
Không đúng, nó nên được gọi là Cương Trảo?
Tang thi cháy đen này đang biến đổi, đó cũng không phải là chuyện xảy ra trong chốc lát.
Trần Lạc hoàn toàn có thể ngăn cản nó trải qua sự biến hóa đáng sợ như vậy, nhưng hắn không làm.
Phí lời, hắn cầu còn không được.
Biến đổi nhanh lên cho ta.
Trần Lạc không thể tin được nhìn nó, một thể đột biến cấp Hoàng?
“Không thể nào.”
Đời trước sống 12 năm, Trần Lạc chưa từng nhìn thấy tang thi cấp Hoàng.
Sau khi quái vật đến, chúng cũng giết tang thi, tang thi cũng không tồn tại được lâu hơn những người sống sót, đều bị tiêu diệt hết.
Có thể nói, tang thi chỉ tồn tại được khoảng chừng sáu năm.
Trần Lạc cùng lắm cũng chỉ nhìn thấy thể đột biến cấp Vương, còn cấp Hoàng, đừng nói là gặp, nghe cũng còn chưa từng.
Trần Lạc nghĩ nghĩ, đột nhiên giật mình ý thức được, chưa từng nghe qua, chưa từng thấy qua không có nghĩa là nó chưa từng xuất hiện.
Thời gian sống sót của loại tang thi này chắc chắn vô cùng ngắn, nếu như Trần Lạc nhặt được một tinh thể cấp Hoàng thì liệu có nói ra ngoài không?
Huống chi đây còn là tang thi cấp hoàng biến thân ở lục địa khác, Trần Lạc chưa từng nghe nói qua cũng là chuyện bình thường.
Trần Lạc cực kỳ phấn khích, Mễ Phạn yyds(
).
()yyds: vĩnh viễn là thần.
()yyds: vĩnh viễn là thần.
Nếu như Mễ Phạn không nói gì thì có lẽ tinh thể này đã bị người dân bản địa thu được.
Tinh thể cấp Hoàng.
Khà khà khà.
Chẳng mấy chốc, tang thi cháy đen đã hoàn thành quá trình biến đổi.