Không trách được vì sao Mễ Phạn sợ, thật sự rất đau. Nhưng mà lúc cần tới cuối cùng vẫn cứ phải tới, không thể vì lí do hắn sợ đau mà không tăng cấp được. Cảm giác được bản thân chỉ còn cách việc tăng cấp 1 bước, Trần Lạc nghiến chặt răng bắt đầu hấp thụ tinh thể. Vì lo sợ người khác sẽ lo lắng, Trần Lạc ở 1 mình bên trong địa động.
“A, a.”
Trần Lạc ôm lấy đầu lăn lộn dưới đất. Đầu của hắn như muốn nổ tung vậy, từng tiếng rên trầm thấp phát ra từ cổ họng của Trần Lạc. Nhìn hắn hơi giống lúc mà Thiết Trảo đột tử mà chết. Nhưng mà có lẽ nỗi đau mà Thiết Trảo phải chịu còn lớn hơn Trần Lạc nhiều. Vẻ mặt Trần Lạc cực kì đau khổ, hắn không ngừng thở dốc. Khoảng 1 phút sau, Trần Lạc cảm thấy cứ như đã trôi qua cả 1 năm vậy. Trần Lạc chầm chậm ngồi thẳng dậy, khắp đầu hắn đầy mồ hôi, thở dốc mãnh liệt. Trần Lạc lau mồ hôi ở trên trán, trong lòng hắn thầm nghĩ tới việc khi Ngưng Sương tăng cấp lại không hề đau.
Sự tăng cấp tràn đầy nỗi đau như vậy thật sự là cách tăng cấp chính xác ư? Nhưng kể cả có là như vậy, sự đau đớn khi tăng cấp lần này đã nhỏ hơn so với trong dự liệu của Trần Lạc rồi, cảm giác lần này thoải mái hơn đời trước. Là do lần này hắn tăng cấp không phải vì toàn bộ nhờ hấp thụ tinh thể mà có cả việc ăn quả nữa ư? Trần Lạc thở dài một hơi, may mà bây giờ hắn cuối cùng cũng lên cấp Hoàng rồi.
…
Sau khi cơn đau qua đi, hắn cảm giác được một sự thoải mái là từ trước tới nay chưa từng có. Nó giống như là một cái gì đó. Hắn cảm nhận được một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ trong cơ thể. Cảm giác này làm cho Trần Lạc thấy rất hài lòng. Bây giờ cũng coi như là hắn đã quay về lúc có sức mạnh đỉnh cao nhất rồi, lần này tốc độ nhanh hơn lần trước rất nhiều lần. Coi như là dị năng duy nhất về thời không mà hắn có bây giờ đã trở thành đồ bỏ rồi, thực lực cũng chỉ ngang hắn mà thôi, thế còn cần triệu hồi nữa hay sao? Hắn ta biết thì ta cũng biết, còn những việc hắn ta không biết thì ta vẫn biết. Tên khỉ gió đó không tới cũng được.
Bây giờ khi đứng trước mặt đám sinh vật biển thì ta thật sự thành thần rồi. Trần Lạc cau mày lại, bây giờ hắn tới cấp Hoàng rồi, làm thế nào để tiếp tục tăng thực lực lên bây giờ? Khó quá đi. Một cấp vương bình thường mà muốn đạt tới cấp hoàng thì cần hơn 30 viên tinh thể đồng cấp, nếu như mà muốn tiếp tục nâng lên cấp bậc sau cấp hoàng thì ít nhất hắn cũng cần có hơn 30 viên tinh thể đồng cấp chứ nhỉ? Sau khi tới cấp bậc này, sự tăng lên của song dị năng gần như có thể bỏ qua, không nhắc tới nữa. Trước đây hắn từng nghiệm chứng thử, 1 viên tinh thể cấp hoàng có hiệu quả ngang bằng với 30 viên tinh thể cấp vương.
Giả dụ hắn muốn tăng tới cấp bậc sau cấp hoàng thì hắn cần 30 viên tinh thể cấp hoàng nữa, vậy nghĩa là hắn cần có 900 viên tinh thể cấp vương. Sau khi tới cấp hoàng, hiệu quả mà tinh thể cấp vương mang lại cho hắn sẽ trở nên yếu đi rất nhiều, đời trước Trần Lạc từng thử nghiệm qua rồi. Về mặt lí luận mà nói, thấp nhất thì hắn cũng cần 1000 viên tinh thể cấp vương mới có thêt tăng được tới cấp tiếp theo. Kể cả hắn giết chết hết số người đang là cấp vương thì cũng còn lâu mới đủ 1 nửa. Nghĩ thôi đã cảm thấy rất tuyệt vọng rồi.
Chuyện này là chuyện hoàn toàn không có khả năng sảy ra, trừ khi chờ 2 năm rưỡi nữa, quái vật xuất hiện, tới lúc đó nhìn số lượng cấp vương cộng thêm việc lấy quả từ cây đại thụ thì mới may ra có hy vọng. Trần Lạc thay một bộ quần áo sạch sẽ, đi ra khỏi địa động. Lúc này sắc trời đã hơi tối lại, đang là lúc sẩm tối. Trong viện tràn ngập một mùi hương thơm thu hút người khác. Mã Ngọc đứng ở trước một cái bàn nhỏ, trên bàn bày một tấm sắt, cô đang làm món mực nướng. Khương Sơ Tuyết đang cố gắng nhét một xiên mực nướng cực to vào miệng, khắp miệng của cô dính đầy dầu. Vừa thấy Trần Lạc xuất hiện, Khương Sơ Tuyết liền mở to mắt, xiên mực trên tay cô rơi xuống đất, mắt cô lấp lánh như sao.
“Trần Lạc, ngươi đẹp trai thật đấy.”
Chẳng phải thế hay sao, Trần Lạc đạt tới cấp Hoàng liền nghênh đón thêm một lần lột xác. Mặc dù dung mạo của hắn không thay đổi gì cả, nhưng mà làn da bây giờ hình như còn đẹp hơn cả Mễ Lạp, khí chất cũng có chút thay đổi. Mã Ngọc nhìn hắn một cái rồi không nhìn nữa, đẹp trai thì có tác dụng khỉ gì cơ chứ. Cô đã nhìn ra chuyện Khương Sơ Tuyết là một người mê những kẻ có nhan sắc từ lâu rồi. Mễ Phạn kinh ngạc nói:
"Trần Lạc, ngươi trở nên đẹp trai rồi nè.”
Mễ Lạp chỉ mỉm cười nhìn Trần Lạc. Hắn đã tăng cấp lên cấp Hoàng rồi, bây giờ cũng nên chúc mừng một chút. Chị Hải Cơ không ở đây, Trần Lạc liền định mời chị Hải Cơ tới. Được biết tin Trần Lạc đã tăng lên cấp Hoàng, Hải Cơ- người trước giờ không hay nói cười- trên mặt cũng nở nụ cười tự hào. Đây chính là em trai của ta đó. Em trai của ta là giỏi nhất. Pháp Vương đi ra bên ngoài vẫn chưa về, Trần Lạc liền báo cho nó về luôn cùng chó con. Tổng cộng có 11 con chó con.