Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 749: Chương 749: Bận Rộn

Chó con lớn nhất cứ uống từng ly bia to, nó rất vui vẻ, bố nuôi của ta đã là cấp hoàng rồi đấy, từ giờ ai còn dám động vào ta nữa? Trần Lạc cười nhìn chúng nó. Nếu như chúng nó có thiên tư tốt thì đám con nuôi này của hắn đều có thể được hắn giúp tăng được lên cấp vương. Bởi vì bọn nó rất trung thành, liệu có mấy người có thể trung thành được như bọn nó. Đám chó con đều có thiên tư rất tốt, hơn nữa còn được nuôi bằng 1 lượng lớn tinh thể, thế nên những đứa con của Ngân Lang cũng thấp nhất là cấp 9, còn con của Samoyed thấp nhất là cấp 8. Mặc dù bọn nó được sinh ra muộn, nhưng mà lại có lượng tinh thể lớn, thế nên dù chỉ là một con chó thôi thì bọn chúng cũng có thể lên cấp 1 cách rất nhanh.

Ngày hôm sau, Pháp Vương trở về rồi, vẻ mặt của nó trông rất chán chường. Pháp Vương u ất không vui hỏi:

"Thế giới này thật sự không tốt với ta chút nào cả. Ta đi ra ngoài lượn 1 vòng mà chẳng gặp được con tang thi cấp vương nào cả, chỉ gặp được 2 con tang thi cấp 10, còn cấp 9 thì không nhắc tới cũng được. Ta muốn kệ sự đời rồi.”

Vào thời điểm này, muốn tìm được thể đột biến cấp vương đúng là cực kì hiếm có. Mặc dù thực lực của Pháp Vương cũng chỉ là cấp vương, nhưng mà nó muốn tiếp tục tăng lên thì cũng rất khó, trừ khi nó đi giết sinh vật biển. Trong tay Trần Lạc vẫn còn 3 viên tinh thể cấp vương, một viên là hệ thực vật, 1 viên là hệ tinh thần, 1 viên là hệ lôi. Viên hệ thực vật thì hắn để dành cho Mộng Âm đi. Hắn không đưa viên hệ tinh thần cho Triệu Tử Ý, vì hình như Triệu Tử Ý đã đạt tới cực hạn rồi, cô ấy không có tư chất đủ để đạt tới cấp vương.

Còn viên hệ lôi thì đợi một thời gian nữa hắn sẽ đưa cho Cuồng Lôi. Theo lí mà nói thì không tới lượt hắn ta đâu, nhưng mà hắn ta thích hợp. Thiên phú của Mã Ngọc cũng không phải là rất tốt, cô ấy gần như không có khả năng đạt tới cấp vương. Cái này không gấp lắm, thời gian vẫn còn hơn 7 tháng nữa cơ mà. Sau khi đạt tới cấp Hoàng, Trần Lạc càng trở nên bận rộn hơn. Hắn dành thời gian gia tốc cho Long Vũ và cây đại thụ, lại còn phải dành thời gian ra cảm ngộ năng lực. Khi còn là cấp vương, gia tốc thời gian chỉ có thể gia tốc khoảng 1 tiếng đồng hồ, nhưng khi đạt tới cấp Hoàng thì gia tốc có thể duy trì 6 tiếng đồng hồ, tăng lên gấp 6 lần trước đây. Mắt của Long Vũ thâm quầng như gấu trúc, hắn nói:

"Không làm nữa, tinh thần của ta quá mệt mỏi, ta không trụ được nữa rồi. Ta muốn nghỉ ngơi 1 tuần lễ.”

Trần Lạc hỏi với vẻ kì quái:

“Ta còn tưởng là ngươi không biết mệt cơ đấy, còn đang tự vui trong công việc cơ. Được, ngươi nghỉ ngơi đi, dù sao thì nếu tinh thần ngươi không tốt cũng sẽ ảnh hưởng tới hiệu suất làm việc.”

Trần Lạc liền quay đầu đi gia tốc thời gian cho cây đại thụ, dù sao thì hắn cũng không muốn lãng phí dị năng. Cây đại thụ làm việc không biết mệt. Thời gian mà cây đại thụ cần để tiêu hóa một thi thể cấp vương là 1 ngày. Nếu nó dùng thi thể tang thi cấp 7 để kết quả không ngừng thì nó cần 8 ngày mới có thể kết ra 1 quả cấp vương. Dưới sự giúp đỡ của gia tốc thời gian, khoảng 2 ngày là nó có thể kết ra 1 quả cấp vương rồi. Trước mắt mà nói, thi thể của tang thi cấp 7 vẫn đủ dùng, cây đại thụ dùng không hết.

Hai ngày qua đi, thân là kỹ năng đầu tiên liên quan đến hệ thời gian mà Trần Lạc nắm được, hơn nữa còn được hắn sử dụng liên tục trong thời gian dài, cuối cùng Trần Lạc cũng đã cải tiến được gia tốc thời gian. Bây giờ lượng dị năng mà gia tốc thời gian cần dùng đã giảm đi ¼. Còn thời gian kiên trì thì đã tăng lên được 1/3. Cuộc sống của Trần Lạc cũng càng ngày càng trở nên nhàm chán, còn nhàm chán hơn cả Long Vũ. Nhưng mà Long Vũ có thể nghỉ ngơi, còn Trần Lạc thì không dám nghỉ ngơi. Hắn nỗ lực thêm một chút thì xác suất có thể vượt qua tận thế lại càng tăng thêm 1 chút.

Trần Lạc nhẩm tính, cứ như thế này tiếp thì tới khi quái vật giáng lâm, ít nhất cây đại thụ sẽ có thể sinh ra 120 quả, đây còn chưa tính số tinh thể mà họ có thể lấy được sau này. Nhưng mà hắn phải chia 1 nửa cho cây đại thụ. Ta chia cho ngươi, nhưng khi ngươi đạt tới cấp Hoàng lại chẳng có tiến bộ gì cả, thế mà vẫn muốn chia đều với ta ư. Nói không chừng ta sẽ mổ gà moi trứng cũng nên. Khương Sơ Tuyết lau mồ hôi trên trán:

"Đây là lần cuối cùng, dị năng của ta trống rỗng rồi.”

Trần Lạc gật gật đầu. Khương Sơ Tuyết dùng ngưng đọng thời gian, còn Trần Lạc thì yên tĩnh cảm nhận sự giao động mà dị năng thời gian sinh ra, hình như hắn cảm nhận được lờ mờ dự giao động mà từ trước tới giờ hắn chưa từng cảm nhận được. Hình như hắn đã ngộ ra được điều gì đó, nhưng mà hắn không nắm được yếu điểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!