Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 750: Chương 750: Đãi Ngộ

Nếu như hắn có thể nắm được, vậy thì có lẽ hắn có thể nắm được ngưng đọng thời gian rồi. Đại hội sinh vật biển lần thứ 5 diễn ra. Hồng Đăng nói với giọng báo cáo:

“Những sinh vật biển có tư cách tham gia đại hội sinh vật biển là 168 người, có 166 người đã tới, còn hai tên chưa tới.”

Trước đây Trần Lạc từng giết thịt không ít sinh vật biển, nếu như tính cả số đó thì chắc cũng gần 200 rồi. Đây đã gần như ngang với con số cực hạn của sinh vật biển. Có tìm tiếp thì cũng không thể tìm được mấy con còn có khả năng tăng được lên cấp vương nữa. Sắp đến lúc hắn nên nghiên cứu xem nên thịt những con sinh vật biển nào rồi. Trong lòng Trần Lạc u ám, tới tận bây giờ mà vẫn không tìm thấy con rắn biển đó, chẳng nhẽ nó chạy lên bờ rồi ư? Trừ khi nó tìm một cái lỗ sau đó tự chôn mình xuống, không ăn không uống. Nếu không thì các thành viên trên bờ chắc cũng phải phát hiện ra 1 sinh vật cấp vương chứ đúng không? Lúc này, Vưu Lý đột nhiên báo đến một tin với vẻ cực kì kích động:

“Tìm thấy cái quần rồi.”

Tại đại lục Mai Châu. Lần trước Trần Lạc đã dặn rằng tăng đãi ngộ cho những người lang thang hơn gấp đôi lên. Mỗi ngày sẽ có 2 cân lương thực, hơn nữa còn có thể ăn thêm chút rau muối, mỗi tuần còn có thêm nửa cân thịt. Nửa cân thịt này sẽ được chia ra làm 2 lần đưa, 3 ngày sẽ được ăn 1 miếng thịt lớn. Lúc này, 1 đám những người còn sống sót của Long quốc đang xếp hàng, mắt nhìn chằm chằm về phía cái thùng sắt đằng xa, ở đó tỏa ra mùi thơm của thịt rất hấp dẫn người khác.

"Thịt đó, thơm thật đấy.”

"Nếu như 1 ngày có thể được ăn 1 lần, vậy thì có chết ta cũng cảm thấy mãn nguyện.”

“Đúng rồi, Trần Lạc lấy thịt từ đâu ra vậy cơ chứ? Chẳng nhẽ hắn tìm ra được cách nuôi rồi hay sao?”

“Ngươi quan tâm nhiều thứ như thế để làm gì, có mà ăn là tốt lắm rồi, bây giờ ngươi còn dám chạy tới trước mặt hắn hỏi hắn lấy thịt ở đâu ra hay sao?”

Mùi thơm của thịt bay đi rất xa, mỗi khi bên phía Trần Lạc ăn cơm thì kiểu gì cũng có 1 vài thổ dân đứng từ xa nhìn chằm chằm. Có một vài thổ dân có quan hệ hợp tác với người của Hừng Đông thành, nhưng mà họ hoàn toàn không có được đãi ngộ như những người ở Long quốc. Những người ở Long quốc như có lương cơ bản cố định, kể cả ngươi không kiếm được cái gì tốt thì ta cũng sẽ cho ngươi vật tư đủ để sinh tồn. Còn về những thổ dân thì phải tìm được thứ tốt đem tới đổi, ta mới cho ngươi cái ăn.

Người đông thì sức lực lớn mà. Thổ dân lệ rơi đầy mặt, vì sao ta không phải là người của Long quốc cơ chứ. Những thổ dân có hợp tác cứ vây quanh nhìn, người của Hừng Đông thành cũng không cản lại, ngươi muốn nhìn thì ngươi cứ nhìn đi. Có một người thổ dân với bộ quần áo rách nát nuốt nuốt nước bọt, hắn nhìn chằm chằm người khác ăn miếng thịt to. Hắn tên là John. Bụng của John kêu ọt ọt.

"Ta chịu không nổi nữa, thơm quá đi. Ta cũng muốn ăn thịt, ta còn muốn ăn cả bánh mì nữa.”

John từng nhìn thấy có đồng bạn của hắn từng giao lên 1 viên tinh thể cấp 9, sau đó đổi được lấy 200 cân bột mì. Nhưng mà hắn lại không có được may mắn tới vậy. Đúng thật là hắn ta có 1 bảo vật, nhưng mà hắn cảm thấy đó gọi là thần khí, nếu dùng thần khí để đổi lấy vật tư thì quá ngu ngốc. Lúc đầu hắn không tình nguyện muốn đổi chút nào, nhưng mà bây giờ hắn bắt đầu lung lay rồi. Hắn có giữ cái “thần khí” kia cũng chẳng có tác dụng gì cả, nó chỉ có thể bảo vệ nửa người dưới của hắn mà thôi.

Nếu như người khác công kích vào đầu hay vào nửa trên người thì không có tác dụng gì cả. Thứ đó có thể bảo vệ được phần chân, nhưng mà hắn cũng không dám lấy ra dùng, nếu lấy ra thì sẽ bị người khác cướp đi mất. Hình như người của Hừng Đông thành đang muốn tìm 1 cái quần. John thở dài một hơi rồi nói:

“Ta muốn ăn thịt.”

Hắn cắn chặt răng, xông thẳng về phía trước, dùng thứ tiếng Long quốc bập bẹ của mình để nói:

“Ta có một món bảo vật.”

Từ Thanh đang tuần tra, hắn nghe câu nói đó thì cũng không bước lên, mà tự sẽ có đàn em bước lên hỏi. Một thành viên biết điểu ngữ bước lên hỏi:

“Bảo vật gì cơ?”

John nói:

“Đó là một cái quần bằng kim loại, màu tím, có thể biến to cũng có thể biến nhỏ, cực kì thần kì.”

Đồng tử của thành viên đó co lại, đây không phải là thứ phù hợp với miêu tả của thủ lĩnh hay sao? Hắn lập tức quay về báo cáo cho Từ Thanh, Từ Thanh cũng cảm thấy cực kì kích động. Bọn hắn tìm lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm thấy cái quần mà đại ca cần rồi ư? John không mang nó theo bên người, hắn ta yêu cầu Từ Thanh bảo vệ hắn, theo hắn về nhà, nếu không để hắn ta một mình về lấy thì nhất định sẽ bị cướp mất trên đường quay lại đây. Từ Thanh lo có bẫy gì đó ở đây, hắn liền mang theo 300 thành viên đi cùng mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!