Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 751: Chương 751: Làm Tốt Lắm

Cái quần được để ở nơi mà John ở, là một cái nông trại. John đứng ngay trước mặt Từ Thanh, đào đất sâu 3 mét cuối cùng mới đào được cái quần lên. Từ Thanh cảm thấy rất cạn lời. Thật sự nếu không phải do John tự nói ra thì ai mà tìm được cái quần này cơ chứ. Chẳng trách mà bọn họ tìm lâu như vậy vẫn không tìm thấy. Từ Thanh nhảy xuống, đem cái quần lên. Màu tím, kim loại, y phục nửa dưới, sờ vào có một cảm giác lạnh lẽo truyền tới. Cái quần này rõ ràng to hơn 1 cỡ so với Từ Thanh, vậy mà Từ Thanh lại có thể mặc được vào người.

Thần kì ở chỗ cái quần này tự động điều chỉnh để vừa khít với thể hình của Từ Thanh. Những thành viên khác ở bên cạnh mở to mắt nhìn chằm chằm, thật không ngờ trên thế gian lại có cái quần thần kì tới vậy. John nhún vai, hắn ta đã thử qua từ lâu rồi. Cái quần này không giống như thánh kiếm, có thể giúp cho John phát huy được công kích mạnh mẽ. Mà thiên phú của John cũng kém xa thiên phú của Arthur, hắn ta chỉ là một tên cấp 4 mà thôi. Hắn ta hoàn toàn không phát huy được giá trị của chiếc quần này. Sau khi thử xong, Từ Thanh lập tức liên lạc với Vưu Lý, để Vưu Lý truyền tin cho Trần Lạc.

Khoảng 1 phút sau, Trần Lạc lập tức đi tới. Hắn có thể lập tức tới nơi, nhưng mà phải tốn thêm chút thời gian đi tìm vị trí của Từ Thanh. Vừa thấy Trần Lạc tới, Từ Thanh liền đưa cái quần cho Trần Lạc. Trần Lạc cười nói:

“Làm tốt lắm.”

John gào ầm lên:

“Thịt, thịt.”

Từ Thanh cười kéo John đi, không làm phiền tới Trần Lạc nữa. Trần Lạc cũng không ngờ có thể tìm thấy cái quần, vật tư đã phát huy được tác dụng lớn của nó. Không có vật tư, kể cả thực lực của ngươi có mạnh tới đâu thì ngươi cũng làm được cái gì cơ chứ? Vật tư không phải là thứ vạn năng, nhưng mà nếu như ngươi không có vật tư thì không thể được. Trần Lạc sờ sờ cái quần, từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy, Trần Lạc liền cảm nhận được đây chính là thứ thất lạc mà hắn đã tìm từ lâu.

Chỉ cần không có mấy thứ như thắt lưng này kia thì cũng coi như là hắn đã tìm đủ đồ rồi. Mỗi bộ phận đều có chức năng riêng của nó, vậy nên cái quần này ngoại trừ khả năng phòng thủ ra thì còn có chức năng gì nữa? Trần Lạc cẩn thận đánh giá, từ bên ngoài nhìn thì thấy nó chẳng có gì đặc biệt, ở vị trí chỗ đầu gối hình như có một đường lằn ngang như ẩn như hiện. Trần Lạc lại nhìn vào bên trong của cái quần. Hắn híp mắt lại, hình như bên trong nó có một ít hoa văn, nhìn như tạo thành một hình vẽ. Hắn xem chẳng hiểu gì cả.

Trần Lạc mặc vào người, hắn cũng chưa cảm thấy có gì tăng lên cả. Đường ngang chỗ đầu gối là cái gì, nó có tác dụng gì vậy? Trần Lạc thử đá một cái, dùng lực vào vị trí của đầu gối. Hắn còn tưởng rằng sẽ có xung kích gì đó cực kì ghê gớm sảy ra, nhưng mà cuối cùng lại chẳng có gì cả, tất cả đều là do Trần Lạc nghĩ ra mà thôi. Trần Lạc gãi gãi đầu, chẳng nhẽ cái quần này chỉ có tác dụng phòng thủ thôi hay sao? Chắc chắn còn có gì đó, nếu không thì chẳng nhẽ hình vẽ trên cái quần là để trang trí à? Thôi bỏ đi, hắn sẽ đem về từ từ nghiên cứu. Trần Lạc quay về chỗ của Từ Thanh, John đang ở đó ăn từng miếng thịt to, ở đây đảm bảo cho hắn ta ăn no. John giơ ngón tay cái lên tán thưởng:

"Người của Long quốc đúng là đáng tin.”

Trần Lạc cười nhẹ, sau đó hắn quay đầu gọi Từ Thanh vào trong phòng, lấy ra một quả đưa cho Từ Thanh.

“Quả này ngươi hãy ăn từng chút một, tốt nhất là cắt lát ra mà ăn, nếu không ta sợ ngươi chịu không nổi. Ăn xong quả này có thể giúp ngươi tăng được lên cấp vương.”

Biểu hiện của Từ Thanh cũng không tồi, kể cả lần này hắn ta không kiếm được cái quần thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ đạt cấp vương, thế nên không bằng đưa luôn ngay bây giờ. Từ Thanh ngẩn ra, đây là quả gì vậy, mà có thể giúp ta tăng được lên cấp vương ư? Nhưng mà lão đại nói có thể thì nghĩa là có thể. Đợi tới khi ta tăng tới cấp vương, ta sẽ đi tìm Thư Vân. Cô ấy là băng, ta là lửa, không phải là siêu hợp đôi hay sao? Những người khác vẫn còn đang là cấp 10 mà. Bây giờ hắn đã tìm thấy cái quần rồi nên tất nhiên cũng không cần tìm nữa, từ nay về sau trọng điểm cần chú ý chính là những con tang thi cấp cao.

Trần Lạc để cho Vưu Lý thông báo cho từng người một rằng đã tìm thấy quần rồi, còn hắn thì quay về căn cứ. Hắn đem tất cả các bộ phận của bộ giáp ra, cả một bộ giáp đã có đủ. Cái lỗ trên đỉnh của mũ cũng đã được Long Vũ vá lại rồi, tất nhiên là khả năng phòng thủ không thể so sánh được. Đây cũng coi như là khuyết điểm duy nhất trên bộ giáp này vào thời điểm này. Nhưng mà nhìn thì không nhìn ra được. Đây cũng coi như là hắn thu thập đủ bộ rồi, nếu mặc lên liệu có thể có phản ứng gì không tốt hay không nhỉ? Mễ Phạn đáp:

“Không có đâu, đúng rồi, hãy nghĩ cách để cho Mễ Lạp tăng lên cấp Hoàng đi, ta cảm thấy điều này rất quan trọng đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!