Trần Lạc gật đầu. Nếu Mễ Phạn đã nói như vậy thì chắc chắn ta sẽ nghe theo, hơn nữa đó còn là vợ ta mà. Rất quan trọng ư? Hắn mặc cả bộ giáp lên người, Trần Lạc cảm thấy lúc này bản thân đúng là vô địch rồi. Kể cả trong số cấp Hoàng thì hắn cũng tuyệt đối không có đối thủ, hắn không hề có khuyết điểm. Đợi tới khi đám sinh vật biển đạt tới cấp vương, hắn sẽ để cho Hải Cơ mặc bộ giáp này lên, diễn một vai đại ma đầu. Lúc đó hắn sẽ diễn rằng bản thân “thần lực đã mất”. Những kẻ nào có gan đứng ra bảo vệ Hải Vương thì hắn sẽ giữ lại.
…
"Tìm hắn ta cho ta, nhất định phải tìm được hắn ta cho ta.”
Trên bờ biển, Hồng Đăng đang ra lệnh cho 1 đám sinh vật biển, có cả tên mập nhìn thấy cả 1 cái bụng bia tròn, trên người có hoa văn, cũng có cả lão đầu nhìn trông gầy còm nữa. Có cả một người trung niên tóc vàng, trên mặt mang dáng vẻ không giận tự uy, khí chất bá vương rõ ràng đứng đó. Đây chính là Hải Long sau khi hóa thành hình người, nhìn vẻ ngoài trông cũng được lắm. Nhưng bất kể có là ai thì khi đứng trước mặt Hồng Đăng cũng rất thật thà, vì Hồng Đăng chính là người ở bên cạnh Hải Vương đại nhân đó. Hồng Đăng lạnh mặt nói:
"Nhục nhã, đúng thật là nhục nhã. Hải Vương đại nhân đã hao phí thần lực ban ân huệ cho Hải tộc, vậy mà có mỗi một con rắn biển thôi mà các ngươi cũng không tìm ra được, các ngươi có tự thấy hổ thẹn hay không? Kể cả có phải tìm tới chân trời góc bể, đào ba tấc đất lên thì các ngươi cũng phải tìm nó về cho ta. Nếu như dưới biển không có thì các ngươi đi lên bờ tìm. Chẳng nhẽ còn phải để Hải Vương đại nhân đích thân đi tìm hay sao? Vậy thì còn cần chúng ta để làm gì nữa?”
Tất cả các sinh vật biển đều đã huy động cả tộc nhân của bản thân làm tai mắt, vậy mà tìm liên tục vài tháng vẫn tìm không ra con rắn biển đó. Thế nên bọn chúng mới nghĩ tới việc đi lên bờ tìm xem. Tất cả các sinh vật biển đều gật đầu đồng ý. Hồng Đăng vẫy vẫy tay:
“Xuất phát đi, đột đặc chiến hải cẩu.”
Đội đặc chiến hải cẩu ư? Không sai, không chỉ là sinh vật biển cấp vương, mà những con hải cẩu có cái mũi rất thính cũng được huy động làm việc, đi lên bờ tìm kiếm. Mỗi đại đội đều có hơn 1000 con hải cẩu lên bờ tìm kiếm. Đúng thật là đội đặc chiến hải cẩu. Hồng Đăng phụ trách liên lạc trung gian, điều động. Hồng Đăng nghĩ tới Bối Bối với vẻ khinh thường, ngươi thì có tác dụng gì cơ chứ? Có thể tháo vát được việc như ta hay sao? Mặc dù chuyện này biết trước kết quả là tốn công vô ích, nhưng mà nó thể hiện được lòng trung thành không phải hay sao?
Không ngờ rằng khi đám sinh vật biển vừa lên bờ, tản nhau ra tìm kiếm thì liền gặp phải kẻ khó nhằn. Có hai con tang thi đi cùng nhau, gặp phải một con hải cẩu. Tròng mắt của chúng chuyển động vòng vòng, từ trước tới giờ chúng chưa từng gặp phải loại này bao giờ cả. Ăn có ngon không nhỉ? Hai con tang thi đánh 2 3 cái đã giết chết được con hải cẩu, dù sao thì đây cũng chỉ là một con hải cẩu bình thường thôi mà. Mùi vị cũng bình thường, không ngon bằng thịt người. Hai con tang thi vẩy vẩy máu trên tay đi, sau đó chúng đi hội họp với lão đại. Lão đại của bọn nó chính là Đại Tráng. Bọn nó không biết rằng hành động của bản thân ngang với việc động vào tổ ong vò vẽ rồi.
Đám hải cẩu nhanh chóng ngửi thấy mùi máu của đồng bạn. Bọn nó tức đỏ mắt, sau đó lần theo mùi mà đi tìm tang thi để báo thù. Hơn trăm con hải cẩu hội họp lại với nhau, đi tìm Đại Tráng tính sổ. Nhưng mà đây không phải là đi tặng mạng hay sao? Đại Tráng tùy ý phái ra hơn 10 tên thuộc hạ, chỉ cần thế thôi đã có thể tru giết hải cẩu một cách tuyệt tình. Chuyện này còn có thể xem thường được ư? Lão tổ tông của hải cẩu là hải cẩu cấp vương đang ở ngay gần khu vực đó tìm kiếm. Ta đánh không lại ngươi thì ta đi gọi người. Hải cẩu cấp vương cực kì tức giận, nó lập tức xuất hiện để đòi lại công bằng cho đám con cháu nhà mình.
Bởi vì màu của con hải cẩu cấp vương này gần giống màu của xì dầu, thế nên Trần Lạc liền nổi hứng đặt cho nó cái tên là Tương Báo. Tương Báo nghe không hiểu, nhưng nó rất thích, đây chính là cái tên do Hải Vương đại nhân tự mình đặt cho nó đó. Tương Báo bay trên không trung, nó nhanh chóng tìm thấy 1 đám tang thi, ở đó chúng nó đang tụ tập lại tốp 5 tốp 3, lộn xà lộn xộn. Số lượng của chúng rất đông đúc, khoảng trên dưới 1500 con. Vẻ mặt của Tương Báo lạnh lẽo, một luồng hỏa diễm đáng sợ được phóng ra từ miệng nó, nó bắt đầu bắn một cách vô tình vào đám tang thi ở dưới mặt đất. Kinh Cức đang xoa bóp cho Đại Tráng, trên mặt nó tràn đầy nụ cười, nhỏ giọng nói:
“Anh Đại Tráng, ngươi tăng lên cấp vương cũng được 1 thời gian rồi, không biết bây giờ ngươi so với chủ nhân của Hừng Đông thành- Trần Lạc- như thế nào? Theo như những gì ta nghĩ, chắc chắn anh Đại Tráng không thể nào kém hơn tên Trần Lạc đó được.”