Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 764: Chương 764: Vì Vinh Quang Của Hải Vương Đại Nhân

Ngươi tưởng ngươi đang bắt được Hải Vương hả?

Ngươi vừa bắt được Tử thần, người ngươi đang quắp trong miệng là Diêm Vương đấy.

Để ta đưa ngươi một phiếu trúng thưởng toi đời.

Ta đã sớm biết thằng nhãi ranh nhà ngươi không phải thứ tốt đẹp gì, người khác chỉ là chết thôi, còn ngươi nhất định phải chết thảm.

Thụ Hà Quy cười ha ha, trong lòng tràn đầy cảm giác chinh phục.

Đây là Hải Vương đấy, một tên thần linh bị ta cắn trong miệng.

Không ngờ Thụ Hà Quy ta cũng có ngày hôm nay, chuyện này ta có thể đi kể cả đời.

Bỗng nhiên vẻ mặt Thụ Hà Quy dại ra, sau đó không tự giác mà há miệng thả Trần Lạc ra.

Đôi mắt Hồng Đăng trở nên đỏ đậm, thậm chí phát ra ánh sáng, ở trong mắt như có một xoáy nước đang xoay tròn với tốc độ cực nhanh.

Tinh thần ảo giác.

Hồng Đăng là hệ tinh thần, lực lượng thân thể yếu đuối hơn cả hệ nguyên tố, cho nên mới bị Hải Cơ đánh một cái đã bị trọng thương.

Nhưng việc thân thể của nó bị thương không hề ảnh hưởng đến chuyện Hồng Đăng dùng tinh thần để tấn công.

Sau đó dung mãnh cứu chủ trong lúc nguy cấp.

Dưới sự khống chế của Hồng Đăng, Thụ Hà Quy nghiêng ngả thân mình, lảo đảo bước về phía Hải Cơ.

Anh họ của Thụ Hà Quy là rùa đen khổng lồ không biết chuyện gì đang xảy ra, một chiêu thái sơn áp đỉnh đè Thụ Hà Quy xuống dưới người, tức giận mắng.

"Hải Vương đại nhân đã ban Thần Lực cho ngươi, ngươi lại không biết cảm ơn, hôm nay ta phải thanh lý môn hộ mới được."

Cuộc chiến trên bầu trời vẫn đang tiếp tục.

Toàn bộ không trung bị dị năng hắc ám của Hải Cơ ảnh hưởng, bầu trời biến thành một mảnh đen kịt.

Hơn một trăm tên Thần Lực tham gia chiến đầu, đánh tới mức như là trời sập đất nứt ra.

Con mắt hắc ám đã bị đánh nát không biết bao nhiêu lần.

Cũng may Hải Cơ đang mặc áo giáp, nếu không đã bị đám sinh vật biển này giết chết từ lâu.

Dưới tác dụng thần kỳ của áo giáp, trên người Hải Cơ hoàn toàn không có một chút thương tích nào.

Tương Báo dũng mãnh không sợ chết, giận dữ hét lên:

"Vì vinh quang của Hải Vương đại nhân."

Con Tương Báo này đúng là hơi ngu ngốc một chút, nhưng nó thật sự dám liều mạng.

Trần Lạc âm thầm tính toán, phần lớn sinh vật biển đang tham gia chiến đấu với Hải Cơ để bảo vệ hắn toàn là những con thăng cấp do năng lực của hắn.

Còn đại đa số sinh vật biển đang đục nước béo cò là những con tự mình thăng cấp.

Số lượng sinh vật biển tình nguyện bán mạng cho hắn đã vượt qua dự tính của Trần Lạc.

Hình như đối xử tốt với chúng nó thì chúng nó cũng biết cảm ơn lại.

Tất nhiên cũng có trường hợp cá biệt, chẳng hạn như Thụ Hà Quy.

Đám sinh vật biển không thể làm gì Hải Cơ được, bắt đầu nhao nhao tham dự vào cuộc trừng phạt Thụ Hà Quy.

Bọn chúng muốn giết chết tên ăn cây táo rào cây sung này.

Thụ Hà Quy rút đầu rụt cổ làm rùa đen, không không dám thò đầu ra ngoài, chỉ có thể dựa vào mai rùa cứng rắn để bảo mệnh.

Nhưng nó lại bị đám sinh vật biển lật người lại, cái bụng ngửa lên trên, rất nhanh đã bị chết thảm.

Hải Cơ càng đánh càng hăng, chuẩn bị ra tay thật.

Em trai đã nói cần phải đánh chết một hai con.

Vừa lúc đúng với ý cô.

Hải Cơ lạnh lùng nói:

"Dập tắt ánh sáng."

Trước kia dập tắt ánh sáng sẽ bắn ra từ trong mắt Hải Cơ, nhưng lần này cô dung hợp dị năng vào trong thánh kiếm, sau đó bắn ra từ thánh kiếm.

Một tia sáng màu đen có đường kính khoảng một mét, trong đó lẫn lộn năng lượng tử vong bắn thẳng về phía Tương Báo.

Bản thân Tương Báo đã bị trúng thương nặng, sau đó lại bị tia sáng màu đen đánh trúng, lập tức ngã xuống từ trên không, rơi thật mạnh xuống mặt đất, thậm chí còn tạo thành một cái hố to.

Đôi mắt nó vẫn mở to ra, nhìn chằm chằm vào Hải Cơ đang bay trên không trung.

Tương Báo chết không nhắm mắt.

Cảnh tượng này không khiến đám sinh vật biển hoảng sợ bỏ trốn, ngược lại còn kích thích dã tính hung bạo trong người chúng nó.

Chúng nó cũng là động vật ăn thịt, trong lòng cũng đầy sự thô bạo giết chóc, chẳng qua lúc đối mặt với Trần Lạc bị hắn áp chế thôi.

Hồng Đăng ủ rũ nói:

"Ta quá vô dụng, chiêu tấn công tinh thần của ta hoàn toàn không có tác dụng với tên phản bội này."

Hữu dụng mới là lạ, mũ giáp có thể ngăn chặn hết thảy mọi loại tấn công tinh thần, đừng nói là cấp vương, cho dù là cấp hoàng cũng không thể làm gì được.

Trần Lạc nhìn Tương Báo chết đi, cảm thấy hiện tại nên đến lúc kết thúc rồi.

Hắn cũng đã thử ra được đâu là những kẻ trung thành, đâu là những kẻ không trung thành với mình.

Trần Lạc đột ngột đứng phắt dậy, hoàn toàn không còn vẻ uể oải như trước, sắc mắt từ tái nhợt chuyển thành hồng hào.

Phải nói là biến sắc như tắc kè hoa.

Trần Lạc ngẩng đầu nhìn trời cao, cất cao giọng nói:

"Được rồi, ta đã khôi phục lại Thần Lực."

Nghe thấy những lời này, đám sinh vật biển đang xông pha bảo vệ Hải Vương vui mừng không thôi, quay đầu lại nhìn Trần Lạc đang đứng trên mặt đất.

Chúng nhìn thấy sắc mặt Trần Lạc đầy uy nghiêm, nói:

"Ta nói, phải có ánh sáng."

Dưới tình huống thế này không làm màu một đợt thì sao mà được? Phải làm màu để khiến đám sinh vật biển trung thành càng thêm thần phục hắn chứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!